Khoảnh khắc biết được tin tức.
Cả người Tiêu Dã giống như thiết bị liên lạc quân sự bị quá tải.
Điểm bông tuyết không ngừng lướt qua trên khuôn mặt tái nhợt của anh, biểu cảm chuyển đổi qua lại giữa khiếp sợ và bi thống.
Tôi tưởng rằng người sẽ không rơi lệ trong tang lễ của tôi.
Ngẩn người lôi ra một đôi găng tay dệt kim màu xám từ trong túi hành quân.
Áp lên má, cọ đi cọ lại đến mức nửa khuôn mặt đều đỏ lên.
Anh đờ đẫn nhìn thông tin chuyến bay đang chạy trên màn hình, cười.
"Lừa người đúng không? Cô ấy nói cô ấy và bạn đi..."
Tiêu Dã nghĩ đến một nửa thì không dám tiếp tục nữa.
Nhưng anh quá thông minh, quá nhạy bén.
Nhớ tới trong mỗi bữa tiệc mừng công, trong những dịp người nhà họ Tiêu dẫn tôi đi xã giao.
Dáng vẻ tôi co rúm bất an, muốn trốn ra sau lưng anh.
Tôi thấy Tiêu Dã che mặt, những giọt nước mắt lớn rơi xuống từ kẽ tay.
Anh lẩm bẩm nói: "Cô ấy... đào đâu ra bạn bè?"
Trong 10 năm ở bên anh, ngoài vây quanh anh.
Lần đi ra ngoài duy nhất của tôi là đến trại trẻ mồ côi, cùng bọn trẻ đón lễ.
Ngay cả tiền trợ cấp phát những năm này, và tiền tuất cha mẹ để lại.
Cũng quá nửa dùng để mua sắm chăn đệm mới và sách vở cho trại trẻ mồ côi rồi.
Tôi vừa không có bạn bè, cũng không có cuộc sống của riêng mình.
Thứ duy nhất có, cọng rơm cuối cùng có thể nắm lấy, là Tiêu Dã.
Mà cọng rơm này, bây giờ mới biết, mình đã đè chết một con lạc đà.
Hành trình bay 3 tiếng, tôi nhìn Tiêu Dã mở mắt trân trân.
Khi anh chuẩn bị cho diễn tập lớn ngủ rất ít, nhưng chưa từng giống như bây giờ.
Đáy mắt đầy tơ máu, nhưng ngay cả nhắm mắt cũng không làm được.
Tô Duy cứng rắn đeo bịt mắt cho anh.
Anh giãy giụa, sau khi yết hầu chuyển động thì nhìn tầng mây ngoài cửa sổ.
Anh nói: "Tôi không dám nhắm mắt, vừa nhắm mắt toàn là Tuế Vãn."
Tôi dựa vào lối đi, cảm thấy nực cười.
Khi còn sống, Tiêu Dã chưa từng nhớ tôi.
Chết rồi lại liên tục nhớ đến tôi.
Nếu còn có sự lựa chọn, tôi nhất định bảo người lính truyền tin đổi một câu khác, cứ nói:
"Tiêu Dã, anh yên tâm."
"Tôi có chết cũng sẽ không báo mộng cho anh đâu."
Bị bệnh quá đau đớn, yêu anh quá vất vả.
Tôi đều không muốn trải qua nữa.
Máy bay hạ cánh an toàn.
Thành viên Tiêu gia đến đông đủ, tìm thấy Tiêu Dã ở lối đi VIP.
Anh mệt đến mất nước, câu đầu tiên hỏi là:
"Mọi người đưa con đi..."
Không đợi anh nói xong, bác cả của anh lập tức tiếp lời: "Đúng, đúng, đúng."
Đường cao tốc của căn cứ luôn tắc nghẽn.
Tôi theo Tiêu Dã bị kẹt ở làn xe nhanh hướng Nam.
Mà hướng ngoại ô phía Tây, một đoàn xe trang nghiêm cũng tắc ở trên cầu vượt.
Trong xe, bác sĩ quân y Trần ôm tro cốt của tôi.
Anh ấy rốt cuộc không yên tâm giao hoàn toàn tôi cho đội ngũ mai táng.
Không biết người này trốn làm nửa ngày, phải thức bao nhiêu đêm mới bù lại được.
Thật ngốc, chỉ là một người sắp chết mà thôi.
Tôi nằm bò bên cửa sổ nhìn, ngón tay chỉ hư không vào chiếc xe nhỏ đó.
Trong một khoảnh khắc nào đó, lại cảm thấy tự do.
Cánh tay Tiêu Dã xuyên qua vai tôi.
Anh cũng nhìn thấy đoàn xe mai táng bắt mắt kia.
Yết hầu chuyển động, trong ánh mắt anh dời đi mang theo sự sợ hãi.
Nếu Tiêu Dã quen thuộc đường xá căn cứ hơn một chút.
Sẽ phát hiện con đường này không thông tới bệnh viện, mà là nhà cổ Tiêu gia.
Nhưng sự chú ý của anh chưa bao giờ đặt ở những chuyện nhỏ này.
"Còn bao lâu nữa?"
Bác cả ngồi ghế trước vẻ mặt vui mừng: "20 phút."
Thành hồn thể có một cái lợi.
Tôi có thể nhìn thấy không chút trở ngại tin nhắn mới liên tục hiện lên trên điện thoại của bác cả anh.
[Mọi người hành động nhanh lên, chú rể bên này còn 20 phút nữa là đến.]
Đoàn xe đón dâu toàn bộ là xe việt dã quân dụng, đính kèm một bức ảnh.
Tô Duy trang điểm cô dâu, đang mong đợi nhìn mình trong gương.
Mẹ Tiêu Dã không chút kiêng dè phàn nàn trong nhóm:
[Cuối cùng cũng tiễn được cái con ấm sắc thuốc kia đi rồi.]
[Nếu không phải nó làm lỡ dở, Tiêu Dã đáng lẽ nên thăng hàm sớm rồi, lập công kết hôn song hỷ lâm môn.]
[May mà Tô Duy không so đo chúng ta xung hỉ, mọi người cố gắng lên, mau chóng chốt chuyện này lại.]
Tiêu gia đến đón Tiêu Dã, không phải đưa anh đến bệnh viện thăm tôi.
Là đưa anh đi kết hôn.