Cuộc phỏng vấn đó là do phóng viên hẹn trước từ đầu đợt diễn tập.
Đó quả thực không phải vitamin, là thuốc giảm đau cực mạnh.
Thứ vừa ăn xuống sẽ nôn ra.
Phản ứng thuốc khiến tôi gầy đi 20 cân.
Tôi sợ lên hình quá tiều tụy, thậm chí xin phóng viên 10 phút để chỉnh trang.
Trốn vào nhà vệ sinh, tô lên môi màu đỏ tươi không hề ăn nhập.
Tôi nghe thấy tiếng bàn tán thấp giọng của họ ở khu nghỉ ngơi:
"Haizz, nếu không phải cô ta là cộng sự của đội trưởng Tiêu..."
"Tôi thật sự không muốn nhận cuộc phỏng vấn này, vừa vô vị vừa không có điểm sáng, ảnh hưởng rating."
"Đáng tiếc lịch trình của Tô Duy đều kín hết rồi..."
Tôi yên lặng học thuộc 10 câu trả lời trong nhà vệ sinh.
Ngồi trước ống kính, vẫn lắp ba lắp bắp, không chọc cười được bất kỳ ai.
Đó cũng là một tháng khó khăn nhất, nhưng vẫn nực cười thay, muốn sống tiếp.
Thay đổi đủ kiểu chuẩn bị cơm hộp cho Tiêu Dã, mong anh thắng trận trở về.
Giống như anh lập công rồi sẽ cho tôi danh phận vậy.
Video 2 tiếng đồng hồ, Tiêu Dã xem hết trong phòng chờ sân bay.
Vẻ mặt suy sụp đứng dậy, gọi liền mấy cuộc điện thoại.
Tôi theo bản năng sờ túi áo, hồi lâu mới phản ứng lại.
Tôi chết rồi, điện thoại cũng không ở trên người.
Tiêu Dã không bao giờ gọi được vào số điện thoại luôn mở máy vì anh nữa rồi.
Tôi nhìn khuôn mặt luôn lạnh lùng kia dần dần ảm đạm.
Nhìn anh day mạnh vết chai do cầm súng ở hổ khẩu.
"Cô ấy không nghe điện thoại của tôi nữa."
Tôi chưa từng nghe Tiêu Dã nói chuyện bằng giọng bất lực, nhẹ như vậy bao giờ.
Sự yếu đuối chưa bao giờ xuất hiện trên người anh, anh không có điểm yếu.
Người duy nhất có thể tác động đến cảm xúc của anh, là Tô Duy.
Những lúc thế này, cô ấy luôn ở bên cạnh anh.
"Sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, em bảo sư đệ đội đặc chiến đi xem rồi."
"Sư huynh anh đợi chút, cậu ấy đến ngay đây."
Như lời cô ấy nói, ảnh chụp rất nhanh được gửi tới.
Đèn ký túc xá vẫn sáng.
Giống như tôi vẫn ở đó, giống như quá khứ.
Mỗi đêm chong đèn đợi Tiêu Dã trở về.
Tiêu Dã khó khăn nhắm mắt lại, rồi lại mạnh mẽ mở ra khi tôi tưởng rằng anh muốn nghỉ ngơi.
Anh nhìn Tô Duy với ánh mắt sắc bén.
Trong mắt mang theo sự nghi ngờ chưa từng có.
"Bức ảnh này là vừa mới chụp sao?"
Tô Duy lập tức gật đầu: "Sư huynh, anh còn không tin em..."
Tiêu Dã ngắt lời cô ấy:
"Đèn thư phòng không sáng, Tuế Vãn sẽ không để ngọn đèn đó hỏng đâu."
Tiêu Dã nói đúng, nhưng cũng đoán sai rồi.
Đèn thư phòng trước giờ đều sáng cả đêm, vì anh.
Nhưng ngọn đèn đó trước khi tôi thu dọn hành lý đến bệnh viện đã vỡ rồi.
Tôi hận Tiêu Dã, nhưng chưa bao giờ to tiếng với anh.
Cho dù tôi có gào thét khản giọng, có lẽ anh cũng chỉ ngẩng đầu lên từ trước bản đồ tác chiến, nói một câu:
"Lâm Tuế Vãn, ồn quá."
Tôi đối với anh nhỏ bé không đáng kể như vậy, đến mức hoàn toàn chưa từng nghĩ tới.
Anh sẽ vì tôi mà nổi nóng với Tô Duy.
Đôi mắt ửng đỏ, Tiêu Dã nghiến răng hỏi:
"Rốt cuộc cô ấy đang ở đâu!"
Sắc mặt Tô Duy trắng bệch, lịch sử cuộc gọi vừa xóa giống như đinh thép đóng vào tim.
Cô ấy co rúm nói: "Ở... bệnh viện."
Ừm, nói chính xác hơn.
Phẫu thuật an tử của tôi đã hoàn thành.
Bây giờ, ở nhà xác.