Bôn ba cả buổi chiều, phỏng vấn ba công ty.
Kết quả xem ra đều không khả quan lắm.
Tôi định về nhà ăn chút gì đó trước.
Lúc đi dọc đường về, đột nhiên nhìn thấy một cửa hàng đồ dùng thú cưng đang sang nhượng.
Nghĩ đến Nhóm Giao Lưu Khu Dân Cư Sao Đỏ, ý nghĩ trong đầu tôi xoay chuyển.
Đây chẳng phải là trực tiếp nắm bắt nhu cầu khách hàng một cách hoàn hảo sao?
Có thể tự mình làm ông chủ, ai còn muốn đi làm trâu ngựa nữa.
Tôi tính toán tiền tiết kiệm một chút, lập tức liên hệ với chủ cửa hàng cũ, sang lại cửa hàng.
Sau đó bắt đầu quảng cáo trong nhóm.
【Món đồ chơi nhỏ này có ai thích không?】
【Mới về bánh quy, đồ sấy khô, đồ ăn vặt, hoan nghênh dẫn con sen đến cửa hàng dùng thử nha.】
Quảng cáo vừa gửi đi, trong nhóm đã nổ tung.
Chưa từng có Gâu hay Meo nào gửi video nhỏ vào nhóm cả.
Chúng lập tức nhận ra sự khác biệt của tôi.
Quý Ông Nước Anh: 【Là người! Là người! Là người thật! Người trà trộn vào rồi!】
【Trẫm băng hà rồi.JPG】
AAA Anh Mèo Cam Bắt Chuột: 【Lần trước mèo đã nói với các cậu rồi...】
Phô Mai Ngọt Ngào: 【Người, bạn có thể nói với mẹ là meo không thích cắt móng tay không?】
Lúc đầu thú cưng trong nhóm kinh ngạc với thân phận con người của tôi.
Sau khi phát hiện tôi không có ác ý, cũng dần coi như bình thường.
Còn thường xuyên nhờ tôi giúp truyền lời cho con sen của mình.
Thế là tôi dứt khoát tung ra hoạt động ưu đãi.
Phàm là tiêu dùng một lần đầy năm trăm tệ, tôi có thể cung cấp tư vấn thú cưng miễn phí một lần.
Khách hàng đến tận nơi đầu tiên là Lạc Phong.
Anh ấy mua cho Đại Thông Minh mười cân hạt và vài món đồ chơi nhỏ.
"Cô thật sự có thể giao tiếp với chúng?"
Tôi không tỏ rõ ý kiến.
Anh ấy nhướng mày nhìn tôi cười xấu xa một cái, sau đó xoa đầu chó Đại Thông Minh nói, "Được, vậy cô hỏi nó xem, nó ăn nhiều quá, bố sắp nuôi không nổi nó nữa rồi, nó có thể tự lực cánh sinh không."
Tôi vẫy vẫy tay với Đại Thông Minh, nhân cơ hội cầm điện thoại lên.
Một lúc sau, tôi nhịn cười nói, "Đại... Cầu Cầu nói rồi, anh hết tiền rồi cũng không sao, nó có thể ra ngoài ăn cứt, còn có thể dẫn anh đi cùng, đến lúc đó nó ăn cứt, anh ăn phần chóp."
Lạc Phong cạn lời cúi đầu xuống, Đại Thông Minh vẻ mặt chân thành nhìn lại.
"Chó ngốc, mày báo đáp người cha già vất vả nuôi mày khôn lớn như thế hả!"
Lạc Phong hung hăng xoa đầu chó một cái.
Bố Gọi Tôi Là Đại Thông Minh: 【?? ?】
【Phần chóp cứt đều nhường cho bố ăn, thế mà còn không hài lòng! Quá bắt nạt Gâu rồi, đánh đánh đánh!】
Đại Thông Minh đứng thẳng người dậy, múa may hai cái chân trước, lại đánh nhau với Lạc Phong ngay trong cửa hàng của tôi.
Cũng không biết nó là một con Gâu, sao lại thích dùng chân đánh người như thế.