Khách hàng đến tận nơi thứ hai cũng là người quen, à không, mèo quen.
Là con mèo mướp tên Ngọt Ngào (Sweet) ở trong nhóm.
Chủ nhân của nó là một cô gái trẻ.
Cô ấy ôm mèo ngại ngùng nói, "Gần đây Ngọt Ngào hơi lạ, cứ kêu meo meo với cái tủ quần áo, tôi hơi sợ, nếu cô thật sự có thể giao tiếp với thú cưng, có thể giúp tôi hỏi xem, nó bị sao vậy?"
Tôi lập tức liên tưởng đến mấy tin tức xem trên mạng.
Cái gì mà người đàn ông lạ mặt trốn trong tủ quần áo các kiểu.
Nhưng cô gái nói không phải.
"Tôi chính là sợ có tình huống này, đã kiểm tra từ sớm rồi, trong tủ quần áo không có gì cả."
Vậy thì lạ thật.
Tôi đón lấy Ngọt Ngào, ôm nó vào trong phòng, lập tức tag nó trong nhóm.
【Trong tủ có cái gì sao?】
Phô Mai Ngọt Ngào: 【Là dưới gầm tủ! Tôi rơi vào dưới gầm tủ rồi!】
【Bạn? Bạn không phải đang ở đây sao?】
Phô Mai Ngọt Ngào: 【Là một tôi khác, một tôi nhỏ hơn một chút.】
Trí thông minh của thú cưng đa số đều giống như trẻ con vậy.
Có lúc diễn đạt cũng không rõ ràng.
Đang lúc tôi mờ mịt, trong nhóm đột nhiên có thú cưng nói.
【Mèo đoán là nó đang nói đến ảnh của nó, hoặc là vật gì khác giống nó.】
Người nói là một chú chó Alaska.
Cũng là mới chuyển đến khu này gần đây, nghe nói nó được chủ nhân nữ nhận nuôi.
Trong một đám thú cưng tính cách đơn thuần thì nó tỏ ra đặc biệt thông minh.
Tôi nương theo lời nó hỏi Ngọt Ngào thêm vài câu.
Quả nhiên giống như nó nói.
Tôi thuật lại kết quả hỏi thăm cho cô gái đúng sự thật.
"Đồ vật hình như bị kẹt dưới gầm tủ rồi, không dễ lấy ra lắm, cần bạn tự mình nghĩ cách. Ngọt Ngào nói sau khi về, nó sẽ chỉ vị trí cho bạn, nó rất thích món đồ đó, không lấy ra được nên cứ sốt ruột mãi."
Cô ấy bán tín bán nghi rời đi.
Một tiếng sau, cô ấy gửi cho tôi một tấm ảnh và tin nhắn cảm ơn.
【Chị em ơi, cô linh nghiệm quá! Dưới gầm tủ thật sự tìm thấy đồ rồi! Ở chỗ rất góc kẹt, cực kỳ khó lấy, thảo nào trước đó tôi nhìn vào trong mấy lần đều không phát hiện ra.】
Trong ảnh là một cái đầu mèo bằng len chọc hơi bị biến dạng.
Là cô gái thu thập lông của Ngọt Ngào để chọc thành.
Hèn gì Ngọt Ngào nói là một cái nó nhỏ hơn.
Sau chuyện này, cô gái trở thành fan cuồng của tôi.
Nhờ phúc của cô ấy, việc làm ăn trong cửa hàng càng thêm bùng nổ không ít.
Cuộc sống của tôi dần ổn định lại.
Ngoài việc mỗi ngày phục vụ khách hàng, kiểm kê hàng hóa, xem nhóm chat.
Thì là đặt nước và thức ăn tươi mới ở cửa.
Dụ dỗ mấy bé lang thang trong nhóm qua đây để hít hà.
Không giống thú cưng được nuôi trong nhà, đa số thời gian các bé lang thang đều trầm mặc.
Chúng không có nhà.
Cũng không có chủ đề chung gì với các thú cưng khác.
Có một số thậm chí vì từng bị bỏ rơi, rất ghét con người.
May là chúng không gây khó dễ với đồ ăn.
Tuy rất nhiều lúc chúng ăn hạt xong cũng không nói chuyện với tôi.
Nhưng liên tục mấy buổi sáng, tôi đều nhìn thấy một ít hoa cỏ ở cửa.
Bé lang thang thường đến nhất là anh Mèo.
Nó nói năm nay việc làm ăn bắt chuột không dễ làm.
Tôi đổ cho nó một bát hạt.
Nó được ăn ngon đến mức kêu meo meo hát ca.
【Người, bạn tốt với mèo, mèo cho bạn sờ đầu, sau này mèo dẫn đàn em bảo kê bạn.】
Tôi buồn cười đồng ý.
Thăm dò hỏi anh Mèo có muốn dứt khoát cùng tôi sinh sống không.
Anh Mèo lắc đầu từ chối.
Nó nói nó còn có đàn em khác phải chăm sóc, nhưng khi nào cần nó, có thể gọi nó bất cứ lúc nào.
Tôi nghĩ một chút, thực ra như vậy cũng khá tốt.
【Vậy nếu đàn em của mày đói, cũng có thể qua đây bất cứ lúc nào, sau này trời lạnh rồi, bọn mày cũng có thể vào cửa hàng nghỉ ngơi tránh rét, nhưng mày phải quản lý chúng, không được phá phách đâu đấy.】
Anh Mèo cọ tay tôi, meo meo đồng ý.