Cháu trai giống như biết chị ta muốn làm gì, sợ đến mức liên tục lùi về sau.
"Mẹ đừng mà, con đau, đừng mà..."
"Tiểu Bảo ngoan, mẹ đây là để cho con biết cái giá của việc đi bệnh viện, nếu không phải nhất quyết muốn đi bệnh viện kiểm tra, con căn bản sẽ không bị bệnh ngoài da, đây đều là tác phẩm của bác sĩ."
"Con có trách, thì trách người lúc đầu đưa con đi bệnh viện ấy."
Tôi nghĩ, kiếp trước chị ta cũng nói như vậy... "Có trách, thì trách dì con, ai bảo nó nhất quyết muốn đưa con đi bệnh viện còn kiên trì muốn kê thuốc chứ?"
Cháu trai nghe lời Thẩm Quyên, chỉ đành ngậm nước mắt vươn cánh tay ra.
"Mẹ, con tin mẹ."
Qua vài ngày, nghe nói nhà của người trẻ tuổi lúc đầu đưa cháu trai đi bệnh viện bị cháy, thiêu rụi đến mức trong nhà không còn gì.
Khiến người ta thổn thức là, cậu ấy tháng sau là kết hôn rồi.
Mắt thấy xảy ra chuyện này, nghe nói bạn gái cũng chạy mất.
Tôi lúc này mới nhận thức được tại sao: khoảng thời gian đó cháu trai lại hỏi mẹ tôi có bật lửa không.
Hừ.
Đúng là có kiểu mẹ gì thì có kiểu con đó, tôi kiếp trước đúng là mù mắt, còn cứu tế nó.