Mắt thấy cháu trai đến tuổi đi học, do những năm này Thẩm Quyên luôn bắt nó chịu một số cái khổ không cần thiết, không có tiến hành giáo dục mầm non, thành tích tự nhiên là không tốt lắm.
Anh rể đề nghị đưa cháu trai đến trường học trong thành phố đi học, tốn mấy đồng tiền cũng không phải là vấn đề, ai biết Thẩm Quyên lại một mực từ chối.
"Không được, cứ để nó học trường ở thị trấn đi."
"Thế sao mà được chứ, tài nguyên giáo dục ở thị trấn căn bản không theo kịp."
"Em và Song Song hồi nhỏ đều học ở nông thôn, đâu có tụt hậu đâu, anh không thấy Song Song bây giờ đều là giáo sư đại học rồi à. Nói không chừng chính là vì điều kiện gian khổ năm đó đã tôi luyện chúng em, mới khiến nó thành công như vậy."
Tôi và Thẩm Quyên hồi nhỏ đều học ở trong thôn, chỉ có điều chị ta lên đến cấp hai thì bỏ học, năm đó, chị ta khăng khăng nói đọc sách vô dụng, liền cùng bạn trai lúc đó đến thành phố lớn lăn lộn.
Mấy năm sau trở về quê, lại qua người giới thiệu rồi kết hôn với anh rể tôi, và sinh ra đứa bé.
Anh rể là người không có chủ kiến, ở đơn vị đi làm mấy năm cũng không thăng chức, ở nhà thì hoàn toàn nghe theo Thẩm Quyên.
Thấy không lay chuyển được chị ta, liền chỉ đành chiều theo ý chị ta.
Dưới sự cố chấp yêu cầu của Thẩm Quyên, cháu trai vào trường học ở thị trấn.
Ngày đầu tiên đi học, Thẩm Quyên đưa cháu trai đến trường, nhìn thấy trường học lại trang bị bàn ghế, ngay lập tức liền không vui.
"Cái này sao mà được chứ, trẻ con đến trường là để học tập gian khổ, lại không phải đến hưởng phúc, lên lớp còn phải trang bị bàn ghế."
Chị ta không vui, gõ cửa văn phòng hiệu trưởng.
"Hiệu trưởng, là thế này, vì để rèn luyện ý chí cho trẻ con, tôi bình thường ở nhà chưa bao giờ cho trẻ con lên bàn ăn cơm, nó cũng không được phép ngồi ghế sô pha. Hơn nữa thế hệ chúng tôi đi học, tôi và em gái tôi đều là đứng nghe giảng, đâu có bàn ghế gì."
"Cho nên tôi nghĩ, có thể hay không để nhà trường dẹp hết bàn ghế đi? Theo tôi nói, thì nên để bọn trẻ đứng nghe giảng, như vậy hiệu suất mới có thể cao hơn mà."
Hiệu trưởng lần đầu tiên thấy có người đưa ra yêu cầu vô lý như vậy, nụ cười cứng đờ trên mặt.
"Là thế này, thời đại đang thay đổi, nhà nước cũng sẽ tạo môi trường học tập tiện lợi hơn thoải mái hơn cho học sinh. Hiện tại bất kỳ trường học nào cũng sẽ trang bị bàn ghế cho học sinh..."
Thẩm Quyên ngắt lời hiệu trưởng: "Thế không được, con nhà chúng tôi bắt buộc phải đứng nghe giảng nha! Chúng tôi không cần bàn và ghế, đọc sách cũng không phải là chuyện hưởng phúc, tôi bắt buộc phải cho nó biết cái khổ trong đó."
Hiệu trưởng cũng là người thể diện, biết trong lòng Thẩm Quyên là người không thể nói lý, thế là nói: "Nếu chị cảm thấy con chị đứng nghe giảng có thể có hiệu suất học tập tốt hơn, vậy dẹp bàn ghế của trò ấy đi để trò ấy đứng nghe giảng cũng chưa chắc không thể. Chỉ có điều như thế trò ấy có thể phải đứng ở hàng cuối cùng rồi, vì đứng phía trước sẽ chắn các bạn học khác."
"Thế càng tốt chứ sao," Thẩm Quyên cười hớn hở, "Ngồi ở hàng cuối cùng chẳng phải càng có thể rèn luyện ý chí cho trẻ con."
"Nếu không còn việc gì, chị về trước đi, tôi bên này còn có công việc phải bận."
Thẩm Quyên mặt mày hớn hở đắc ý đi ra khỏi văn phòng, hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt như nhìn kẻ thần kinh của hiệu trưởng phía sau.
Hẳn là hiệu trưởng cũng là lần đầu tiên thấy, phụ huynh chủ động yêu cầu cho con đứng hàng cuối cùng nghe giảng.