Ta gật đầu không bao lâu, hai nhà chúng ta liền đưa chuyện này vào danh sách bàn bạc chính thức.
Ra bên ngoài mẹ ta cũng nói, bà từ những năm trước đã nói chuyện này với Bùi phu nhân, hai nhà chúng ta vốn là đính ước từ bé.
Ai ngờ sau khi Tống Yến biết chuyện này, liền như phát điên mà gửi thư cho ta, tặng quà, còn dăm ba hôm lại bảo Tống Thanh Thanh rủ ta xuất phủ.
Ta đều từ chối tất cả những vật phẩm và người có liên quan đến y, một bước cũng không ra khỏi phủ, chuyên tâm chăm chút cho thư họa và chuyện cửa hàng.
Cho đến khi thư của Thẩm Oanh và thư cục gửi đến.
Thẩm Oanh hẹn ta đến Vân Lai lâu bàn chuyện cửa hàng, thư cục thì báo Bùi Hành lại đưa thêm ngàn vàng, nhất quyết muốn Tự Hoành tiên sinh thay hắn tự vẽ lại một bức chân dung.
Kỳ thực ta thập phần bội phục Thẩm Oanh, thậm chí cảm thấy cô nương này nếu có vốn liếng và mạng lưới, có thể trở thành đệ nhất phú hào thiên hạ cũng chưa biết chừng.
Nàng không những tay nghề tinh xảo, mà suy nghĩ cũng vô cùng mới mẻ, luôn có thể tạo ra những hoạt động làm khuynh đảo kinh thành, cái gì mà "mua chung", "chém một dao", luôn có thể tối đa hóa lợi nhuận mà vẫn gây dựng được danh tiếng rất tốt.
Cho nên khi nàng đưa ra ý tưởng mở cửa hàng mới, ta đương nhiên cũng vô cùng ủng hộ.
"Vân tỷ tỷ nghe ta nói, cửa hàng son phấn này nếu mở ra được, tuyệt đối sẽ là vốn ít lời nhiều." Nàng tỏ ra cực kỳ kích động, "Hiện tại không có loại son môi hay là phấn… yên chi mà ta đang làm này đâu."
Nàng lấy đồ ra cho ta dùng thử.
"Nhìn xem, nó xứng đôi với dung mạo của Vân tỷ tỷ nhường nào." Nàng kinh thán nói, "Đơn giản chính là một cái biển quảng cáo sống!"
Ta nhìn vào trong gương, không thể không cảm thán tay nghề của nàng vô cùng khéo léo.
"Hai thứ này ấy à, chỉ là khởi đầu thôi, đồ tốt của muội muội còn nhiều lắm."
"Nhưng ta cảm thấy, đầu tiên chúng ta nên tạo ra một thương hiệu cao cấp."
Ta sững sờ: "Thương hiệu cao cấp… là sao?"
Tốc độ nói của nàng thoăn thoắt bay nhanh: "Chính là, vật quý ở chỗ hiếm, nếu ngày nào cũng có, thì sẽ không còn đáng giá nữa."
Ta dường như có điều suy nghĩ mà gật đầu, đang định tiếp tục bàn bạc với nàng, thì căn phòng cách vách bỗng truyền đến một tiếng gầm phẫn nộ.
Giọng nói nghe rất giống Tống Yến.
"Suỵt." Thẩm Oanh đưa ngón trỏ lên miệng, nhỏ giọng nói, "Vân tỷ tỷ, có dưa của người quen!"
Sau đó nàng kéo ta, áp tai vào bức tường, cười ranh mãnh như một con cáo nhỏ.
"Bùi Hành, lần trước ở trong chùa, ta cứ tưởng ngươi chỉ là muốn trả đũa việc trước đây ta mắng ngươi là mọt sách, nên cố ý chọc tức ta."
"Không ngờ ngươi thật sự không thèm đếm xỉa đến tình huynh đệ bao năm nay của chúng ta." Giọng nói nói chuyện đúng là Tống Yến.
Thẩm Oanh nháy mắt với ta, hạ giọng: "Xong rồi, hóng dưa hóng đến tận cửa nhà mình."
Ta nhếch nhếch khóe miệng, nhưng trong lòng lại vô cùng muốn biết, với tính cách của Bùi Hành, hắn sẽ đáp lại y ra sao.
"Tống Yến, ngươi nghĩ thử xem, không có A Vân, ta dựa vào đâu lại phải có tình huynh đệ nhiều năm như vậy với ngươi chứ?"