Ta nhìn nghiên mực Bùi Hành tặng, còn cả bức tiểu tượng đó, chỉ cảm thấy mấy sự trùng hợp này làm ta thẹn thùng đến mức muốn tìm cái lỗ nẻo chui xuống, cầm cọ vẽ nửa ngày, cũng không thể hạ bút.
Mãi đến chạng vạng tối, cha ta vội vã hồi phủ, vẻ mặt đầy lo lắng.
Mẹ ta bị dáng vẻ này của cha dọa cho giật mình, vội vàng gọi ca ca và tỷ tỷ cùng đến bàn bạc.
"Phu nhân mấy ngày tới phải nhanh chóng tìm cho Vân nhi một hộ gia đình tốt." Cha ta thở dài một tiếng, nói, "Hôm nay bệ hạ, cố ý giữ ta lại."
"Ngài ấy nói Tam hoàng tử, có ý với Vân nhi nhà chúng ta."
Tam hoàng tử? Thật ra ta cũng có chút ấn tượng, hắn có thích ta, có điều kiểu thích đó, đối với ta chẳng phải chuyện tốt lành gì.
"Tam hoàng tử tính tình phù phiếm, đâu phải lương phối của Vân nhi." Mẹ ta lo lắng không thôi, "Huống hồ một khi đã vướng vào cuộc tranh đoạt quyền lực hoàng gia, đối với cả nhà chúng ta đều không phải chuyện tốt đẹp gì."
Cha ta cũng nói: "Bệ hạ giữ ta lại, chính là đang nhắc nhở ta, đã ban cho ta ân sủng quá đủ rồi."
"Ta cũng không thể làm mất mặt bệ hạ, đành phải viện cớ thoái thác rằng, Vân nhi nhà chúng ta từ nhỏ đã định thân."
Ca ca nhíu mày nói: "Thế nhưng, lẽ nào lại gả Vân nhi cho Tống Yến hay sao? Dù sao y cũng thật sự từng đính hôn với Vân nhi."
"Như vậy sao được, làm sao có thể vì sốt ruột mà gả Vân nhi cho Tống gia chứ." Tỷ tỷ vội vàng phản đối, "Vân nhi đã bị Tống Yến bắt nạt chừng ấy năm, chẳng lẽ còn muốn tiếp tục sao?"
Giữa lúc cả nhà đang sầu não không thôi lại không thể đưa ra quyết định, mẹ ta bỗng dưng vỗ trán một cái, nói: "Ây da, ta thật là hồ đồ, lại quên bẵng mất Bùi gia."
Ta vừa nghe thấy chữ Bùi, trong lòng liền khẽ động.
"Phu quân chàng quên rồi sao? Ta từ những năm trước đã có chút giao tình với Bùi phu nhân, lúc đó còn nhắc đến chuyện định ra hôn ước từ bé, tín vật ta và nàng ấy cũng từng trao đổi qua." Bà nói, "Nếu không phải năm xưa trong nhà xảy ra biến cố, chuyện này có khi cũng đã được định đoạt rồi."
"Ta thấy đứa trẻ Bùi gia đó vẫn rất tốt, học thức chí tiến thủ, lại luôn tuân thủ lễ nghĩa."
"Cộng thêm giao tình của hai nhà chúng ta, sẽ không để Vân nhi phải chịu thiệt thòi."
Cha ta cũng gật đầu, nói: "Đứa nhỏ đó quả thực là người tài giỏi, mấy ngày trước còn đích thân viết cho ta mấy bức thư thỉnh giáo việc học thuật."
"Ta xem cách hành văn của hắn vô cùng đại khí, là một người đoan chính ngay thẳng, tương lai ắt sẽ làm nên chuyện lớn."
"Nhưng chuyện này, vẫn nên hỏi qua ý kiến của Vân nhi."
Cả nhà đều quay sang nhìn ta, trong mắt đều biểu đạt chung một ý nghĩa: Cảm thấy Bùi Hành thế nào?
Ta ấp a ấp úng hồi lâu, đỏ mặt ấp úng nói từng chữ đứt quãng: "Thật ra, nữ nhi và Bùi Hành từ nhỏ đã quen biết."
Tỷ tỷ thấy ta như vậy, lập tức cười phá lên: "Xem ra không cần phải hỏi nữa, muội muội nhà ta ấy à, đối với Bùi Hành vô cùng hài lòng."
"Cũng không hẳn là vậy… chỉ là Bùi Hành hắn… con người hắn quả thật rất tốt." Việc nói với người nhà rằng hắn có khả năng thích ta, ta dù thế nào cũng không thể mở lời được.