Ta và Bùi Hành cuối cùng cũng thuận lợi thành thân, có điều y vẫn mang tính khí trẻ con, còn đặc biệt viết thiệp mời gửi đến cho Tống Yến, chọc tức Tống Yến viết thư mắng chửi y suốt một tháng trời.
Nhưng Tống Yến trải qua những chuyện này, dường như cũng trưởng thành hơn không ít, cuối cùng cũng nguyện ý an tâm đọc sách, tiến bộ hơn hẳn.
Còn có Thẩm Oanh nữa, nàng đã trở thành người được các quý phu nhân danh môn trong kinh thành săn đón nồng nhiệt nhất, những cửa hàng chung vốn mở với ta đều vô cùng được bọn họ hoan nghênh, nàng đã bắt đầu lên kế hoạch mở một chuỗi "chuỗi cửa hàng toàn quốc", đó là cách hình dung của nàng.
Cũng nhờ nàng mà bây giờ ta nhiều bạc dùng mãi không hết, mẹ ta còn nói nàng e rằng chính là Thần tài chuyển thế.
Tiếp đến là kỹ thuật vẽ tranh của ta lại tinh luyện hơn không ít.
Ban đầu ta lo lắng, nếu người ngoài biết Tự Hoành tiên sinh là nữ tử, nói không chừng sẽ không còn thưởng thức nữa.
Bùi Hành lại nói nam nhân bình thường học vẽ, cũng chưa chắc đã có được thiên tư và năng lực thấu hiểu như ta, dù cho có, cũng không bì được công phu khổ luyện của ta, cho nên tranh tốt hay xấu, người có mắt nhìn dĩ nhiên sẽ nhìn ra được, cho dù biết ta là nữ tử, thì càng nên tăng thêm phần kính trọng mới phải.
Ta được y khích lệ một phen, chuyên cần không ngơi nghỉ, không ngờ lại đạt tới một cảnh giới mới, bây giờ đã là một họa khó cầu.