Ta tên Tử Kiển, là một thư đồng.
Nhưng chuỗi ngày làm thư đồng này của ta cũng không tính là dễ chịu, chỉ vì công tử nhà ta, là một kẻ tính tình cổ quái.
Công tử nhà ta tên gọi Bùi Hành, ta đi theo ngài ấy từ thuở nhỏ.
Công tử chăm đọc sách, lại khắc khổ, đối với bọn hạ nhân chúng ta cũng rộng lượng ôn hòa, theo lý thuyết thì không có chỗ nào không tốt.
Nhưng là một thư đồng thân cận, ta lại biết công tử là kẻ hai mặt.
Ngài ấy ngoài mặt tuân thủ lễ tiết, ôn nhuận như ngọc, thực tế lại đi thích thê tử chưa cưới của bạn thân Tống công tử của mình.
Mỗi ngày ngoại trừ đọc sách, e rằng thứ ngài ấy nghĩ tới chính là làm sao để chia rẽ bọn họ.
Ngài ấy không thích thi hội yến tiệc, luôn chê phiền phức, nhưng chỉ cần Tống công tử đi, ngài ấy liền vui như mở cờ trong bụng, nếu Tống công tử còn định dẫn theo vị hôn thê Vân cô nương đi cùng, ngài ấy có thể vui vẻ gấp ba lần.
Đích cô nương nhà họ Tống thích công tử nhà ta, mấy lần bày tỏ tâm ý, công tử liền bày ra vẻ không màng nữ sắc, nhưng hễ đi đến những cửa hàng phấn sáp trang sức, công tử lại ép ta đi mua những thứ tốt nhất để tặng cho Vân cô nương.
Công tử bề ngoài khiêm nhường, luôn mang dáng vẻ nhạt nhòa, nhưng chắc chắn chẳng ai ngờ tới, lúc Tống công tử và Vân cô nương đính hôn, mắt ngài ấy đã đỏ hoe suốt mấy ngày liền, chuyện này cực kỳ đáng sợ, tuy lúc đó công tử còn nhỏ, nhưng cực kỳ trọng sĩ diện, khốn nỗi chuyện này lại bị ta nhìn thấy.
Về sau Vân cô nương nhận tổ quy tông, thuận lý thành chương mà hủy bỏ hôn ước, đương nhiên, phu nhân lão gia vì chuyện này cũng góp phần dùng sức không ít.
Phu nhân thèm thuồng Vân cô nương bao nhiêu năm nay, ngày trước mỗi lần nghe Tống phu nhân khoe khoang Vân cô nương hiểu chuyện bao nhiêu thì bà lại không vui bấy nhiêu.
Cũng may, công tử nhà ta cuối cùng cũng được như ý nguyện, nếu không ta thật không biết ngài ấy còn có thể tung ra thủ đoạn gì nữa.
Nhưng Vân cô nương, cũng chính là Thiếu phu nhân hiện tại của nhà chúng ta, quả thật là người vô cùng xuất sắc, ta cảm giác trên thế giới này không có chuyện gì là nàng không đối phó được.
Có nàng ở đây, cảm xúc của công tử luôn ổn định hơn chút ít, ta cũng không cần phải sống trong nơm nớp lo sợ nữa.
—Toàn văn hoàn—