Ta mang theo lác đác vài nha hoàn, vội vã chạy đến Bùi gia nơi tổ chức buổi thi hội này.
Bùi Hành đứng ở cửa, lại giống như đã đợi ta từ rất lâu rồi.
Bùi Hành là đích trưởng tử của Bùi gia, và Tống Yến là bạn bè chơi chung từ thuở nhỏ, nhưng trong đám bạn bè xấu của Tống Yến, hắn được xem là một dòng nước trong.
Hắn từ nhỏ đã có tài danh, lại chịu khó dụng công khổ học, lúc nhỏ mỗi khi ta bị Tống Yến cùng đám bạn của y bắt nạt đến phát khóc, hắn không chỉ không tham gia, mà còn lén lút đưa khăn tay cho ta.
Ta không hiểu chuyện, ngốc nghếch đối xử tốt với Tống Yến, mấy lần đều bị lời mỉa mai của y làm cho thức tỉnh, nếu có món đồ chơi hay món ngon gì, Bùi Hành cũng luôn ưu tiên phần cho ta.
Mặc dù Tống Yến mỗi lần thấy hắn tặng ta đồ chơi mới mẻ đều tỏ ra không vui.
Cho nên tính ra, Bùi Hành còn là người bạn tốt hiếm hoi của ta, so với Tống Yến, hắn càng giống thanh mai trúc mã của ta hơn, dù trên người hắn vẫn gánh thêm cái mác bạn xấu của Tống Yến.
Nếu nói Tống Yến là vị thiếu gia nhà giàu phóng túng không gò bó, vậy Bùi Hành, tất nhiên chính là vị quý công tử ôn văn nhĩ nhã.
Cho nên ta luôn rất nghi hoặc, hai người ngưu tầm ngưu mã tầm mã chẳng liên quan gì nhau, làm sao có thể kết giao bao nhiêu năm như vậy được.
"Tạ cô nương đến rồi." Hắn ôn hòa mỉm cười, hướng ta hành lễ, "Thi hội đã kết thúc từ sớm rồi, nàng đến muộn đấy."
Giọng điệu của hắn chứa đầy ý trêu chọc, một đôi mắt phượng lại ôn nhu và cực kỳ lễ phép.
Nhưng ta không quen việc hắn nói chuyện với ta kiểu đó.
"Bùi công tử mới phải, nhất quyết tìm việc cho một cô nhi ăn nhờ ở đậu như ta." Ta cũng không hề tỏ ra yếu thế, "Tống Yến mỗi lần gây sự, đều không thiếu phần của ngươi."
Bùi Hành nhíu mày, nhưng rất nhanh đã giãn ra, nói: "Không như thế, ta làm sao có thể nhìn nàng thêm một cái chứ?"
Hắn nói chuyện với ta thường hay thiếu đứng đắn như vậy, ta khẽ cười khẩy, nói: "Được rồi, A Hành, trò đùa như thế này không thể tùy tiện đem ra giỡn đâu."
"Nếu để người có tâm nghe được rồi đem ra bàn tán thì phải làm sao?"
Nghe thấy hai chữ A Hành, hắn mới lại cười rạng rỡ, sâu xa liếc nhìn mấy nha hoàn Tống gia bên cạnh ta vài cái, nói: "Bọn họ không dám đâu." Giọng điệu của hắn lạnh như băng.
"Nô tì cái gì cũng không nghe thấy." Hai nha hoàn không ngừng run rẩy toàn thân.
Hắn dẫn ta đi qua hành lang.
Sau khi đẩy cửa bước vào một căn phòng, ta nhìn thấy Tống Yến ướt sũng toàn thân, còn cùng với vài người bạn nâng ly uống rượu sảng khoái.
Bùi Hành nói với ta: "Bảo y thay y phục, y không chịu, là muốn đợi nàng đến dỗ dành y đấy."
Ta sao lại không hiểu tầng ý tứ này chứ, tính tình thiếu gia của Tống Yến lại tái phát rồi, chính là muốn ta phải dỗ dành y, nhưng không biết vì cớ gì, ta luôn cảm thấy những lời Bùi Hành nói mang đậm ý vị châm ngòi ly gián.
Tống Yến say khướt, ngẩng đầu nhìn thấy bóng dáng ta, liền mang vẻ mặt đắc ý nháy mắt ra hiệu với đám bạn tốt xung quanh.
"Tạ cô nương của chúng ta đến rồi ư?" Y hất cằm, hai má đỏ bừng, trong mắt toàn là giễu cợt, "Ta còn tưởng ngài quý nhân đa vong sự, đem ta quên mất rồi chứ."
Nhưng ta sau mấy ngày bị giấc mơ kia hành hạ, thực sự không muốn tiếp tục để ý đến cái tên Tống Yến não bộ phát triển hoàn toàn nhưng thiếu hụt mất não bộ này nữa, chỉ nói: "Lão phu nhân tức điên đến đổ bệnh rồi, Tống Yến."
Trước kia ta rất hiếm khi dùng thái độ cứng rắn như vậy để nói chuyện với y, lần nào cũng là hạ mình, nói ngọt dỗ dành y về.
Nghe xong lời này, những người bạn vừa nãy còn cười đùa của y đều ngậm miệng lại, yên lặng không lên tiếng.
"Ta biết ngươi ghét ta, muốn cáu kỉnh với ta, nhưng lần này không giống vậy."
"Bà đã lớn tuổi rồi, chịu không nổi đả kích đâu."
Trên mặt Tống Yến xẹt qua một tia mất tự nhiên, tiếp đó vẫn tiếp tục nói: "Ngươi ngược lại còn quan tâm lão phu nhân hơn cả người Tống gia chúng ta, giống y như ngươi là cô nương danh chính ngôn thuận của Tống gia vậy."
Ta không có phản bác y, cũng không nói lời nào.
Y đứng bật dậy, nói: "Hay là, ngươi mang ta và Thẩm Oanh cô nương cùng đón về đi? Nàng vừa mới khóc lóc kể lể với ta, nếu cứ như vậy đưa nàng về Thẩm gia, nàng e là ngay cả mạng cũng không còn nữa."
"Không được, Tống Yến." Y khó lẽ nào lại muốn Tống gia trở thành trò cười hay sao, "Ngươi xem Tống gia là cái gì hả?"
Nghe ta cự tuyệt, y lại ngồi thụp xuống, cáu bẳn làm nũng giống như một đứa trẻ mà hờn dỗi với ta.
"Ta xem Tống gia là cái gì, thì có liên quan gì đến Tạ cô nương ngươi chứ? Ngươi lẽ nào họ Tống sao?" Y nói, "Hay là Tạ cô nương sợ ta dẫn người về sẽ ảnh hưởng đến địa vị của ngươi?"
"Cũng phải thôi, luận về thân phận, ngươi còn không bằng Thẩm Oanh."
Bùi Hành nhíu chặt mày, vỗ vỗ vào vai Tống Yến nói: "Ngươi nói quá lời rồi đấy Tống Yến."
Tống Yến bị hắn nhắc nhở, bèn im miệng lại.
"Đã như vậy, thế này đi Tống Yến, ngươi cùng ta trở về, ta và ngươi hủy bỏ hôn ước."