Tràng diện hỗn loạn vì một câu nói này của ta mà nháy mắt trở nên tĩnh lặng.
Ta tiếp tục nói: "Đợi lão phu nhân qua cái thọ bảy mươi, ta sẽ rời khỏi Tống gia, tuyệt đối không làm chướng mắt ngươi nữa."
"Đến lúc đó, ngươi muốn thích ai thì có thể thích người đó."
"Muốn làm cái gì, ta cũng tuyệt đối sẽ không cản trở ngươi nữa."
Tống Yến bị lời này của ta làm cho sững sờ tại chỗ, nhưng vẫn không chịu thua mà nói: "Ta làm sao biết ngươi có phải là đang gạt người hay không?"
"Tạ Vân, rời khỏi Tống gia, ngươi còn tính là cái thá gì chứ?"
Nói xong khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười, phảng phất như cảm thấy mình đoán rất trúng vậy.
Thực chất ta rời khỏi Tống gia, vẫn là thiên kim của Tể tướng, vẫn là Tự Hoành tiên sinh được người đời kính trọng ở kinh thành, trong lòng ta nhịn không được lén lườm Tống Yến một cái, ngoài mặt vẫn tự nhiên nói: "Nếu ngươi không tin, thề với trời cũng được, lập giấy cam đoan cũng xong, tùy ngươi đưa ra điều kiện."
"Hoặc là ngươi bây giờ theo ta về Tống gia, giáp mặt nói cho tất cả mọi người ở Tống gia biết, đều có thể." Loai tháng ngày chịu đựng cơn giận ngút trời này, ta một giây một phút cũng không thể chống đỡ nổi nữa.
Ta tưởng rằng nói xong những lời này, Tống Yến sẽ vui vẻ đứng dậy, cùng với tất cả bạn bè của y trào phúng ta một phen, sau đó mang tâm trạng chim sẻ hót líu lo mà cùng ta hồi phủ.
Không ngờ được, y lại đột nhiên nổi trận lôi đình đứng bật dậy, một tay đem chén rượu trong tay ném xuống đất, khoảnh khắc chén rượu chạm đất, vỡ tan tành phát ra tiếng vang lanh lảnh.
"Ngươi đang uy hiếp ta sao Tạ Vân?" Y hỏi ta như vậy.
Tống Yến quả nhiên vẫn là cái tên Tống Yến "cốt cách thanh kỳ" chỉ được mỗi cái vỏ não, ta ở cùng y, y không vui, ta không buộc chặt với y nữa, y vẫn là không vui.
Ta mang vẻ mặt không hiểu ra sao nhìn y, lên tiếng: "Vậy rốt cuộc ngươi muốn thế nào hả? Tống Yến, ta không nợ ngươi, có nói nợ, ta cũng chỉ nợ lão phu nhân mà thôi."
Nhưng y giống như không nghe rõ ta đang nói gì, vẫn là một khuôn mặt tràn ngập giận dữ: "Thủ đoạn của ngươi càng học càng cao minh rồi đấy Tạ Vân, ngươi còn thật sự cho rằng ta chuyện gì cũng phải nghe theo ngươi sao!"
Thôi được rồi, y đại khái là cảm thấy ta ở trước mặt bạn bè y không nâng đỡ y, làm mất mặt y rồi.
Ta nhớ tới giấc mộng kia, quyết định lần này tuyệt đối không thể lại nuông chiều y nữa: "Tùy ngươi nghĩ thế nào thì nghĩ Tống Yến, ta không phụng bồi nữa!"
Nói xong ta liền xoay người rời đi, đầu cũng không thèm quay lại nhìn lấy một cái.
Nhưng ta một mình trở về không bao lâu, Tống Yến rốt cuộc vẫn quay về Tống gia, chỉ là y vẫn mang theo vị Thẩm Oanh cô nương kia về cùng.
Người Tống gia trước đó sắc mặt đã không được tốt với ta, đối với ta càng đổ đầy lời trách cứ, trách ta tại sao không chịu khuyên nhủ Tống Yến, tại sao để cho y hành động xúc động như vậy.
Cũng phải thôi, ngoại trừ lão phu nhân, trong mắt những người này, ta đại khái chính là công cụ tốt nhất để quản giáo Tống Yến mà thôi.
Cho nên mặc kệ Tống Yến có tồi tệ đến mức nào, một công cụ, nên đối với bọn họ mang ơn đội nghĩa mới phải.
Ta canh giữ bên cạnh Tống lão phu nhân nhắm nghiền hai mắt chưa tỉnh suốt cả một đêm.
Bà tỉnh lại, thấy vành mắt ta đỏ hoe, câu đầu tiên nói ra, lại khiến ta không thể tưởng tượng được.
"Thật sự uất ức cho con rồi Vân nhi."
"Tống Yến làm ra những chuyện này, là Tống gia có lỗi với con, hôn ước, cứ như vậy mà dừng lại đi."
Bà nắm lấy tay ta, nói như vậy.
"Mấy ngày trước, cha con đã viết thư cho ta, nói là sắp hồi kinh rồi, vẫn luôn hỏi thăm tin tức của con với ta." Bà nói, "A Yến à, không phải là phu quân tốt của con, là ta ích kỷ tự lợi, muốn trói buộc con ở bên cạnh nó."
Ta không có lên tiếng, thậm chí trong lòng còn có mấy phần cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
"Con là đứa trẻ ta nhìn từ nhỏ đến lớn, là một đứa trẻ ngoan, không thể để nó làm chậm trễ con cả đời được." Bà nói, trong mắt toàn là sự lưu luyến không nỡ, loáng thoáng còn泛 lên vài giọt lệ mờ.
Tống lão phu nhân là thật lòng yêu thương ta, Tống Yến tuy dung mạo không tệ, nhưng lại mang một đống thói hư tật xấu, nếu không sửa đổi, trong kinh thành này không có gia đình nào nguyện ý gả cô nương nhà mình cho y cả, chỉ có ta là sẽ niệm ân tình của lão phu nhân.
Ta nhớ tới tình tiết câu chuyện trong giấc mộng, khuyên nhủ: "Lão phu nhân đừng vội, Tống Yến rồi sẽ có lúc hiểu chuyện mà."
Bởi vì nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Tống Yến vì muốn lấy được Thẩm cô nương, sẽ ra sức học hành, một đường thuận buồm xuôi gió.
Cộng thêm không có sự quấy rầy của ta, y hẳn là càng nên quan vận hanh thông mới đúng.
Chỉ là ta nghĩ không thông, Tống Yến với tính cách làm ầm ĩ lên như con thiêu thân, vậy mà cũng có thể làm đại quan trong triều được ư?