Một tuần sau, Giản An Hạ nhận được cuộc gọi từ một người bạn cũ.
Người ấy tên Bạch Tư Ninh, từng là cộng sự thân thiết nhất của cô khi còn làm trong lĩnh vực hoạch định thương hiệu.
“An Hạ, thật sự là cậu sao?”
Giọng Bạch Tư Ninh vừa kinh ngạc vừa kích động.
“Tớ thấy tên cậu trong danh sách cổ đông được công bố.”
Giản An Hạ khẽ đáp:
“Là tớ.”
“Bốn năm nay cậu biến mất đi đâu vậy?”
“Tin nhắn không trả lời, số điện thoại cũng đổi.”
“Bọn tớ còn tưởng cậu ra nước ngoài.”
Giản An Hạ im lặng.
Sau khi kết hôn, Lục Thiệu Hàn nói những người bạn cũ của cô sống quá phức tạp.
Bà Lục cũng không thích cô ra ngoài giao lưu.
Ban đầu cô vẫn cố gắng duy trì liên lạc.
Sau đó mang thai, chăm sóc gia đình, thời gian ngày một ít.
Đến khi sinh con, cô gần như bị tách hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài.
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi cái gì?”
Bạch Tư Ninh thở dài.
“Cậu ổn không?”
Giản An Hạ nhìn con gái nằm bên cạnh.
“Bây giờ ổn.”
“Cậu có định quay lại làm việc không?”
Câu hỏi ấy khiến cô khựng lại.
Quay lại làm việc.
Bốn chữ tưởng chừng rất xa lạ.
Bạch Tư Ninh tiếp tục nói:
“Công ty tớ đang gặp một vụ khủng hoảng thương hiệu.”
“Đối tác tung tin sản phẩm có vấn đề, đội truyền thông xử lý mãi không ổn.”
“Tớ đã xem lại bản kế hoạch cậu viết năm xưa.”
“An Hạ, tớ vẫn nghĩ không ai giỏi xử lý khủng hoảng hơn cậu.”
“Cậu có thể giúp tớ không?”
Giản An Hạ nhìn bàn tay mình.
Bàn tay từng gõ hàng chục nghìn chữ trong một đêm.
Từng điều khiển những buổi thuyết trình lớn.
Nhưng suốt ba năm gần đây, nó chỉ cầm bình sữa, quần áo trẻ con và cây lau nhà.
Cô không biết mình còn làm được không.
Ngay lúc ấy, Thẩm Hoài Cẩn bước vào.
Anh mang theo một túi tài liệu và sữa bột.
Nhận ra vẻ do dự của cô, anh không hỏi.
Chỉ đặt đồ xuống rồi nói:
“Em có thể thử.”
Giản An Hạ nhìn anh.
Thẩm Hoài Cẩn bình tĩnh bổ sung:
“Thử rồi thất bại cũng không sao.”
“Không ai bắt em phải trở lại thành người cũ ngay lập tức.”
Một câu nói khiến trái tim đang căng cứng của cô dần thả lỏng.
Cô quay lại điện thoại.
“Được.”
“Tớ sẽ xem tài liệu trước.”
Ba ngày tiếp theo, Giản An Hạ gần như không rời khỏi bàn làm việc.
Ban đầu, đầu óc cô hơi chậm.
Có những thuật ngữ quen thuộc nhưng mất rất lâu mới nhớ ra.
Cô cũng phải dừng giữa chừng để cho con bú, thay tã và dỗ con ngủ.
Thẩm Hoài Cẩn không can thiệp vào công việc.
Anh chỉ mang đồ ăn đến đúng giờ, thỉnh thoảng bế đứa bé ra phòng khách để cô tập trung thêm nửa tiếng.
Đến ngày thứ tư, bản kế hoạch xử lý khủng hoảng hoàn chỉnh được gửi cho Bạch Tư Ninh.
Cô đề xuất công khai toàn bộ chuỗi kiểm định, mời bên thứ ba giám sát, đồng thời phát sóng trực tiếp quá trình sản xuất.
Thay vì né tránh tranh cãi, thương hiệu chủ động đối diện.
Chưa đầy một tuần, dư luận đảo chiều.
Doanh số không những không giảm mà còn tăng ba mươi phần trăm.
Bạch Tư Ninh chuyển cho cô khoản thù lao đầu tiên.
Ba trăm nghìn tệ.
Giản An Hạ nhìn thông báo chuyển tiền rất lâu.
Đó không phải khoản tiền lớn so với cổ phần cô sở hữu.
Nhưng lại là số tiền đầu tiên cô tự kiếm được sau bốn năm.
Cô bật khóc.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì cô chợt nhận ra mình chưa từng vô dụng.
Người khiến cô tin rằng mình không thể sống nếu rời khỏi hôn nhân chỉ là Lục Thiệu Hàn.
Thẩm Hoài Cẩn đặt một ly nước ấm bên cạnh.
“Chúc mừng.”
Giản An Hạ lau nước mắt.
“Tôi muốn mở lại công ty.”
“Được.”
“Nhưng tôi không muốn anh đầu tư.”
“Được.”
“Tôi cũng không muốn dùng quan hệ của anh.”
“Được.”
Cô nhìn anh, bật cười.
“Anh chỉ biết nói được sao?”
Thẩm Hoài Cẩn suy nghĩ một chút.
“Không.”
“Có một chuyện tôi không đồng ý.”
“Chuyện gì?”
“Không được làm việc đến mức tái phát sốt.”
Nụ cười trên môi Giản An Hạ sâu hơn.
Đó là lần đầu tiên sau ba tháng, cô cười thật lòng.