Hai tháng sau, công ty tư vấn thương hiệu An Hạ được thành lập.
Văn phòng đầu tiên chỉ có sáu người.
Bạch Tư Ninh mang đến ba khách hàng.
Những đồng nghiệp cũ nghe tin cô trở lại cũng lần lượt liên hệ.
Có người từng nghĩ cô đã hết thời.
Có người cho rằng một bà mẹ vừa sinh không thể theo kịp nhịp độ thị trường.
Giản An Hạ không tranh cãi.
Cô dùng kết quả trả lời tất cả.
Vụ khủng hoảng đầu tiên được xử lý trong năm ngày.
Dự án tái định vị thứ hai giúp doanh thu khách hàng tăng gấp đôi.
Đến tháng thứ ba, công ty nhận được lời mời tham gia đấu thầu chiến lược truyền thông cho một tập đoàn quốc tế.
Đối thủ cạnh tranh trong vòng cuối cùng lại chính là Khải Thịnh.
Sau khi Lục Thiệu Hàn bị đình chỉ, hội đồng quản trị thuê một tổng giám đốc tạm quyền.
Nhưng bộ phận truyền thông tổn thất nghiêm trọng vì vụ Hứa Mộng Dao.
Họ cần dự án này để khôi phục danh tiếng.
Buổi thuyết trình được tổ chức tại trung tâm hội nghị.
Giản An Hạ mặc bộ vest trắng đơn giản, tóc búi gọn.
Cô đứng trước gương, nhìn người phụ nữ trong đó.
Gương mặt đã có lại sắc hồng.
Ánh mắt sáng và bình tĩnh.
Không còn là người phụ nữ tiều tụy ôm con đứng trên cầu thang đêm ấy.
Bạch Tư Ninh bước vào.
“Khải Thịnh vừa đổi người thuyết trình.”
“Ai?”
“Lục Thiệu Hàn.”
Giản An Hạ hơi khựng lại.
Sau ba tháng điều tra, Lục Thiệu Hàn không bị truy cứu hình sự vì chưa có bằng chứng chứng minh anh tham gia biển thủ.
Tuy nhiên, anh vẫn chưa được khôi phục chức vụ.
Dự án lần này là cơ hội cuối cùng để anh lấy lại niềm tin của hội đồng quản trị.
Bạch Tư Ninh lo lắng hỏi:
“Cậu ổn chứ?”
Giản An Hạ cầm tập tài liệu.
“Ổn.”
Hai đội gặp nhau ngoài hành lang.
Lục Thiệu Hàn gầy đi rất nhiều.
Bộ vest trên người vẫn đắt tiền và chỉnh tề, nhưng vẻ kiêu ngạo ngày trước đã không còn.
Anh nhìn Giản An Hạ thật lâu.
“Em thay đổi rồi.”
Cô bình thản đáp:
“Tôi chỉ trở lại như trước đây.”
Câu nói ấy khiến ánh mắt anh chấn động.
Trước khi cưới, Giản An Hạ vốn là người như thế này.
Tự tin.
Sáng sủa.
Đứng giữa đám đông vẫn khiến người khác vô thức nhìn theo.
Chính anh đã yêu cô vào thời điểm ấy.
Nhưng sau khi cưới, anh lại từng bước dập tắt ánh sáng trên người cô.
Lục Thiệu Hàn nhìn bảng tên trước n/g/ự/c cô.
Tổng giám đốc Công ty tư vấn An Hạ.
“Anh không biết em định mở công ty.”
“Anh chưa từng thật sự biết tôi.”
“An Hạ.”
Anh hạ giọng.
“Chúng ta có thể nói chuyện không?”
“Sau buổi đấu thầu.”
“Anh không muốn nói về công việc.”
“Nhưng hiện tại, giữa chúng ta chỉ còn công việc và thủ tục l/y h/ô/n.”
Giản An Hạ đi ngang qua anh.
Lục Thiệu Hàn nhìn theo bóng lưng cô.
Một cảm giác hối hận muộn màng dâng lên.
Anh từng cho rằng cô không có lựa chọn nào tốt hơn mình.
Bây giờ cô đứng ở nơi rực rỡ nhất, còn anh lại trở thành người bị bỏ lại.
Buổi thuyết trình bắt đầu.
Khải Thịnh trình bày trước.
Kế hoạch của họ an toàn, đầy đủ số liệu nhưng thiếu điểm nhấn.
Đến lượt Giản An Hạ, cô không lập tức mở bản trình chiếu.
Cô hỏi ban giám khảo một câu:
“Mọi người muốn thị trường nhìn thấy một thương hiệu hoàn hảo, hay một thương hiệu đáng tin?”
Cả phòng hội nghị im lặng.
Trong bốn mươi phút sau đó, cô phân tích tâm lý khách hàng, thay đổi thị trường và chiến lược minh bạch hóa thương hiệu.
Giọng nói không nhanh, không chậm.
Mỗi luận điểm đều sắc bén.
Mỗi số liệu đều chính xác.
Lục Thiệu Hàn ngồi phía dưới, bàn tay siết chặt.
Anh nhớ lại nhiều năm trước.
Giản An Hạ cũng từng đứng trước mặt anh, thuyết trình bản kế hoạch đầu tiên cho Khải Thịnh.
Khi ấy cô cười hỏi:
“Anh thấy thế nào?”
Anh ôm cô, nói:
“Vợ anh giỏi nhất.”
Sau đó, anh lấy bản kế hoạch của cô bước lên sân khấu.
Trước nhà đầu tư, anh nói đó là ý tưởng mình đã suy nghĩ nhiều tháng.
Giản An Hạ không vạch trần.
Cô chỉ ngồi dưới, mỉm cười vỗ tay.
Anh đã quen với việc lấy đi ánh sáng của cô đến mức quên rằng ánh sáng ấy vốn không thuộc về mình.
Kết quả được công bố vào cuối ngày.
Công ty An Hạ thắng thầu.
Bạch Tư Ninh ôm chầm lấy cô.
Các thành viên trong nhóm reo lên.
Giản An Hạ đứng giữa tiếng chúc mừng, khóe mắt hơi nóng.
Lục Thiệu Hàn bước tới.
Anh nhìn cô, khẽ nói:
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
“Em thật sự rất giỏi.”
Giản An Hạ mỉm cười.
“Điều đó tôi luôn biết.”
Không cần sự công nhận của anh nữa.
Cũng không cần bất kỳ ai ban cho giá trị.
Cô biết mình là ai.
Thế là đủ.