Phiên hòa giải l/y h/ô/n diễn ra vào một tuần sau.
Lục Thiệu Hàn vẫn không đồng ý ký.
Anh chấp nhận trả lại lợi ích cổ phần.
Chấp nhận phân chia tài sản.
Thậm chí đồng ý để Giản An Hạ nuôi con.
Yêu cầu duy nhất là không l/y h/ô/n.
Trong phòng hòa giải, anh nhìn cô.
“Anh biết mình đã sai.”
“Mộng Dao đã bị điều tra. Anh và cô ta không còn quan hệ.”
“Anh có thể rời Khải Thịnh.”
“Chúng ta đưa con đến một thành phố khác, bắt đầu lại.”
Giản An Hạ lặng lẽ nghe.
Lục Thiệu Hàn tưởng cô đã dao động, vội nói tiếp:
“Anh sẽ học cách chăm con.”
“Anh sẽ thuê người giúp việc.”
“Em muốn làm việc, anh không ngăn cản.”
“An Hạ, chúng ta từng yêu nhau.”
“Em không thể vì một lần sai lầm mà xóa bỏ tất cả.”
Giản An Hạ nhìn người đàn ông mình từng yêu suốt nhiều năm.
“Không phải một lần.”
“Là vô số lần.”
“Lần anh bỏ tôi một mình đi khám thai.”
“Lần anh để tôi chờ cả đêm trong ngày kỷ niệm.”
“Lần anh cắt bảo mẫu khi tôi còn chưa hồi phục.”
“Lần tôi sốt, anh vẫn hỏi áo sơ mi đã giặt chưa.”
“Lần con khóc, anh trách tôi vô dụng.”
“Và đêm anh cúi xuống giúp Hứa Mộng Dao mang giày.”
“Lục Thiệu Hàn, hôn nhân không ch/ế/t trong một đêm.”
“Nó ch/ế/t trong từng lần anh khiến tôi thất vọng.”
Mắt anh đỏ lên.
“Nhưng anh có thể sửa.”
“Có những thứ vỡ rồi không thể sửa.”
“Anh không tin.”
“Vậy anh cứ không tin.”
Giản An Hạ đứng dậy.
“Tòa án sẽ quyết định.”
Lục Thiệu Hàn chợt nắm cổ tay cô.
Tần Dịch Chu lập tức bước tới.
Nhưng Giản An Hạ đã tự rút tay ra.
Cô không sợ anh.
“Đừng chạm vào tôi.”
Lục Thiệu Hàn nhìn bàn tay trống rỗng.
“Có phải vì Thẩm Hoài Cẩn không?”
“Không liên quan đến anh ấy.”
“Em yêu cậu ta?”
“Tôi chưa cần yêu bất kỳ ai.”
Giản An Hạ bình tĩnh nói.
“Rời khỏi anh không phải để đến bên một người đàn ông khác.”
“Là để trở về với chính tôi.”
Câu nói ấy khiến Lục Thiệu Hàn hoàn toàn câm lặng.
Ba tháng sau, phán quyết được đưa ra.
Giản An Hạ được quyền trực tiếp nuôi con.
Lục Thiệu Hàn có nghĩa vụ cấp dưỡng và được thăm con theo thời gian cố định, nhưng không được tự ý đưa đứa bé rời khỏi thành phố.
Sáu phẩy bốn phần trăm cổ phần cùng toàn bộ lợi ích phát sinh được trả về cho Giản An Hạ.
Số tiền Lục Thiệu Hàn chuyển cho Hứa Mộng Dao trong thời kỳ hôn nhân cũng bị yêu cầu hoàn trả một nửa.
Phần tài sản chung còn lại được chia theo đúng quy định.
Ngày nhận giấy chứng nhận l/y h/ô/n, trời trong xanh.
Giản An Hạ bước ra khỏi cơ quan đăng ký.
Lục Thiệu Hàn đứng phía sau gọi cô.
“An Hạ.”
Cô quay lại.
Anh nhìn cô gái nhỏ trong xe đẩy.
“Anh có thể ôm con không?”
Giản An Hạ không từ chối.
Lục Thiệu Hàn cúi xuống bế con gái.
Con bé đã hơn sáu tháng tuổi.
Nó nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt vài giây, sau đó mếu máo quay người tìm mẹ.
Lục Thiệu Hàn vội dỗ.
Nhưng càng dỗ, con bé càng khóc lớn.
Cuối cùng, anh đành trả con lại.
Vừa được Giản An Hạ ôm, con bé lập tức nín khóc, bàn tay nhỏ nắm chặt cổ áo mẹ.
Lục Thiệu Hàn đứng nhìn.
Ánh mắt dần đỏ lên.
Đây là con gái ruột của anh.
Nhưng con không nhận ra anh.
Hậu quả đáng sợ nhất không phải mất tiền, mất chức hay mất danh tiếng.
Mà là những người từng thuộc về gia đình anh đã không còn cần anh nữa.
“Anh xin lỗi.”
Anh nói rất khẽ.
Giản An Hạ cúi đầu chỉnh lại mũ cho con.
“Sau này hãy làm một người cha có trách nhiệm.”
“Còn chúng ta?”
“Chúng ta kết thúc rồi.”
Cô đẩy xe rời đi.
Thẩm Hoài Cẩn đang đứng bên kia đường.
Anh không bước tới đón.
Chỉ đứng chờ ở khoảng cách vừa đủ, để cô tự mình đi hết đoạn đường cuối cùng của cuộc hôn nhân.
Giản An Hạ nhìn thấy anh.
Khóe môi cô cong lên.
Thẩm Hoài Cẩn cũng khẽ cười.
Lục Thiệu Hàn đứng sau lưng, nhìn cô từng bước đi về phía người đàn ông khác.
Nhưng lần này anh không còn tư cách ngăn cản.