Ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi tô son đỏ, xịt chút nước hoa hương gỗ mà Thẩm Yến từng khen ngợi, lòng khấp khởi cầm tấm vé máy bay đi Thượng Hải. Trong đầu tôi vẫn vẽ ra viễn cảnh lãng mạn: tôi sẽ bất ngờ xuất hiện tại trụ sở công ty, lấy địa chỉ của anh ở Paris từ bộ phận nhân sự, rồi bay sang Pháp để cùng anh ăn tối dưới chân tháp Eiffel.
Nhưng hiện thực tàn khốc đã giáng cho tôi một cú tát trời giáng ngay tại sảnh lễ tân của Tập đoàn Kiến trúc Hoàn Vũ.
Cô lễ tân trẻ nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, ngập ngừng như sợ lời nói của mình sẽ giết chết người đối diện:
“Chị... chị là họ hàng xa của sếp ạ? Giám đốc Thẩm không có mặt ở công ty. Vợ anh ấy... chị Tống Giai... vừa bị tai nạn liên hoàn trên cao tốc. Sếp đã xin nghỉ phép khẩn cấp, túc trực ở phòng ICU Bệnh viện Thụy Kim từ hôm qua rồi.”
ICU. Bệnh viện Thụy Kim. Vợ.
Ba từ ngữ ấy như ba mũi khoan tẩm độc, xoáy thẳng vào màng nhĩ, phá nát não bộ tôi. Tôi không biết mình đã lao ra khỏi tòa nhà đó như thế nào. Chỉ biết khi chiếc taxi phanh gấp trước cổng bệnh viện Thụy Kim, hai chân tôi đã mềm nhũn.
Hành lang khu hồi sức tích cực (ICU) nồng nặc mùi thuốc sát trùng và tử khí. Không gian lạnh lẽo, vắng lặng đến rợn người.
Tôi đứng nấp sau bức tường ở góc quẹo, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực. Xuyên qua lớp kính trong suốt của phòng bệnh đặc biệt, tôi nhìn thấy người chồng "đang tu nghiệp ở Paris" của mình.
Thẩm Yến ở đó. Không phải qua màn hình điện thoại chập chờn, không phải qua những tin nhắn nhớ nhung sáo rỗng. Anh đang ở ngay trước mắt tôi, bằng xương bằng thịt.
Chiếc áo sơ mi trắng nhàu nhĩ, râu ria lởm chởm, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch vì mất ngủ. Bàn tay tài hoa từng vẽ nên những bản thiết kế triệu đô, bàn tay mà tôi trân quý từng ngón một, giờ đây đang nắm chặt lấy bàn tay trắng bệch của người phụ nữ nằm bất động trên giường bệnh.
Nhưng điều khiến trái tim tôi vỡ vụn thành ngàn mảnh không phải là sự hiện diện của người phụ nữ kia, mà là đứa trẻ đang đứng bên cạnh anh.
Một bé gái khoảng năm tuổi, mặc chiếc váy công chúa lấm lem vết máu khô, đang gục đầu vào đùi Thẩm Yến, đôi vai nhỏ bé run lên bần bật.
“Ba ơi... mẹ có tỉnh lại không ba? Tiểu Nhã sợ lắm...” Tiếng khóc nức nở của đứa trẻ xuyên qua lớp kính, đâm thẳng vào tim tôi.
Thẩm Yến buông tay người phụ nữ, quay sang ôm chầm lấy đứa bé. Giọt nước mắt lăn dài trên gò má người đàn ông mà tôi từng tin tưởng tuyệt đối là kiên cường nhất thế gian. Anh hôn lên tóc con bé, giọng nói run rẩy, xé ruột xé gan:
“Mẹ sẽ không sao đâu. Ba ở đây, ba sẽ bảo vệ hai mẹ con. Ba hứa đấy.”
Năm tuổi.
Đứa trẻ đó đã năm tuổi.
Trong khi cuộc hôn nhân của chúng tôi mới vừa tròn năm năm.
Tôi đứng chết lặng, cảm giác như máu trong người bị rút cạn. Hóa ra, cái gọi là "dự án châu Âu", cái gọi là "tương lai ngôi nhà hoa hồng", tất cả chỉ là màn kịch hoàn hảo để anh ta nuôi dưỡng một gia đình khác. Tôi – Cố Tinh Ngữ – chỉ là một cái máy ATM di động, một kẻ ngu ngốc bơm tiền để chồng mình đóng vai người đàn ông mẫu mực bên vợ con thật sự của hắn.