Tiếng "bíp... bíp... bíp..." đều đều từ máy đo nhịp tim bỗng chốc trở thành một hồi còi chói tai kéo dài không dứt.
Một đường thẳng tắp, lạnh lùng hiện lên trên màn hình điện tử.
Các bác sĩ và y tá xông vào phòng bệnh như một cơn bão. Tấm rèm trắng được kéo sầm lại, che khuất tầm nhìn của tôi, nhưng không ngăn được những âm thanh hỗn loạn bên trong. Tiếng máy sốc tim, tiếng hô hoán, và cuối cùng... là sự im lặng chết chóc.
Vài phút sau, cánh cửa phòng bệnh mở ra. Vị bác sĩ trưởng khoa tháo khẩu trang, lắc đầu thở dài, vỗ nhẹ lên vai Thẩm Yến đang đứng như trời trồng:
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức. Vết thương quá nặng, nội tạng dập nát... Anh Thẩm, xin nén bi thương. Hãy vào nhìn mặt phu nhân lần cuối.”
“KHÔNG!!!”
Thẩm Yến gào lên một tiếng đau đớn đến xé rách cuống họng. Anh quỵ gối ngay tại chỗ, đập mạnh hai tay xuống sàn gạch lạnh lẽo. Tiếng khóc của anh hòa lẫn với tiếng gào thét của đứa bé gái, tạo nên một bản hòa ca bi thương đến thảm thiết.
“Giai Giai! Em không được bỏ anh! Chúng ta đã hứa sẽ đi Paris cùng nhau mà! Em tỉnh lại đi!”
Tôi đứng ở góc khuất, dựa lưng vào tường để không ngã quỵ. Tôi nhìn người chồng hợp pháp của mình đang chết đi sống lại vì một người đàn bà khác. Nỗi đau trong tôi không còn là sự ghen tuông tầm thường nữa, nó đã hóa thành một khối băng lạnh giá, sắc nhọn.
Không lâu sau, hành lang ồn ào hẳn lên. Một nhóm người trung niên lao tới – là gia đình của cô gái kia. Bà mẹ vợ của Thẩm Yến vừa chạy vừa khóc, lao vào phòng bệnh ôm lấy thi thể con gái mà gào thét.
Thẩm Yến đứng dậy, lảo đảo như người mất hồn, gương mặt đầm đìa nước mắt. Anh ta lùi dần ra cửa, nhường chỗ cho gia đình bên vợ.
Đã đến lúc rồi.
Tôi chỉnh lại vạt áo vest, vuốt lại mái tóc hơi rối. Tôi hít một hơi thật sâu, nuốt ngược nước mắt vào trong. Sự yếu đuối lúc này là thứ xa xỉ tôi không được phép có.
Tôi bước ra khỏi bóng tối.
Cộp. Cộp. Cộp.
Tiếng gót giày nhọn nện xuống sàn đá cẩm thạch vang lên những âm thanh đanh thép, lạnh lùng, rạch ngang bầu không khí tang tóc của hành lang bệnh viện. Âm thanh ấy lạc lõng, nhưng đầy uy quyền.
Nghe tiếng bước chân lạ, Thẩm Yến vô thức ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu mọng nước nhìn về phía tôi.
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, thời gian như ngừng trôi.
Mọi biểu cảm đau khổ trên khuôn mặt Thẩm Yến lập tức đóng băng. Giọt nước mắt còn đọng trên khóe mi chưa kịp rơi xuống đã nhường chỗ cho sự kinh hoàng tột độ. Đồng tử anh ta co rút lại kịch liệt, sắc mặt chuyển từ tái nhợt vì đau buồn sang trắng bệch như tử thi vừa bật dậy từ nhà xác.
Môi anh ta run rẩy, mấp máy không thành tiếng, nhưng tôi đọc được khẩu hình của cái tên quen thuộc:
“Tinh... Tinh Ngữ?”
Giọng anh ta vỡ nát, run rẩy như thể vừa nhìn thấy ác quỷ hiện hình giữa ban ngày.
Đứa bé gái đang khóc thút thít bên chân anh, thấy ba mình cứng đờ như tượng đá, liền ngơ ngác quay sang nhìn tôi, cất giọng trẻ con non nớt:
“Ba ơi... cô này là ai vậy ạ?”