Câu hỏi ngây thơ của đứa trẻ như gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Thẩm Yến, khiến anh ta bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Yết hầu Thẩm Yến trượt lên trượt xuống liên tục, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vầng trán nhăn nhúm. Anh ta hoảng loạn buông tay đứa trẻ ra, lảo đảo đứng dậy, lao nhanh về phía tôi như một kẻ trộm bị bắt quả tang.
Bàn tay anh ta – bàn tay vẫn còn vương hơi ấm của người đàn bà khác – dùng sức nắm chặt lấy cánh tay tôi, đau điếng. Anh ta cố sức kéo tôi về hướng cầu thang bộ thoát hiểm, tránh xa tầm mắt của gia đình "bên vợ".
“Ra ngoài nói chuyện! Em đi ra ngoài với anh ngay!”
Anh ta rít lên qua kẽ răng, giọng điệu vừa van lơn hèn hạ, vừa mang tính đe dọa ép buộc.
Tôi đứng yên như trời trồng, gót giày găm chặt xuống sàn nhà. Dồn toàn bộ sức lực và sự khinh bỉ, tôi hất mạnh tay anh ta ra.
Cú hất tay mạnh đến mức khiến Thẩm Yến lảo đảo lùi lại một bước, suýt ngã.
Tôi nhếch mép cười, nụ cười lạnh lẽo chưa từng có trong suốt năm năm làm vợ anh. Giọng tôi vang lên, rành rọt từng chữ giữa hành lang đang dần tĩnh lặng vì sự xuất hiện đường đột này:
“Ra ngoài làm gì? Giám đốc Thẩm, anh vừa mất vợ, tôi thân là... ân nhân tài trợ cho anh suốt ba năm qua, đến chia buồn một tiếng không được sao? Sao anh phải sợ hãi như gặp ma thế?”
Câu nói của tôi như một quả bom ném vào giữa đám đông đang than khóc.
Bà mẹ của người đàn bà quá cố kia lập tức ngừng khóc. Bà ta ngẩng phắt đầu lên, lao ra khỏi phòng bệnh như một con thú dữ bảo vệ lãnh thổ, đôi mắt đỏ sọc đầy hận thù quét qua người tôi.
“Cô là ai? Cô là con hồ ly tinh nào?” Bà ta gào lên, chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào mặt tôi. “Con gái tôi vừa mới nằm xuống, xác còn chưa lạnh, mà cô dám đến đây quyến rũ con rể tôi sao? Đồ đàn bà trơ trẽn, cút ngay!”
Bà ta vừa chửi vừa lao đến, giơ bàn tay to bè định giáng cho tôi một cái tát.
Nhưng tôi không phải Cố Tinh Ngữ nhu mì của ngày xưa nữa. Tôi bắt lấy cổ tay bà ta giữa không trung, gạt phắt ra với một lực đạo kiên quyết khiến bà ta loạng choạng ngã vào lòng người thân phía sau.
“Bà nên rửa sạch mắt mà nhìn cho kỹ xem ai mới là hồ ly tinh!” Tôi lạnh lùng đáp trả.
Thẩm Yến hoảng hồn tột độ. Anh ta vội vàng lao vào đứng chắn giữa tôi và bà mẹ vợ, lưng quay về phía tôi, mặt hướng về phía gia đình kia. Mồ hôi vã ra như tắm, anh ta cắn chặt răng, giọng nói run rẩy đầy van nài:
“Mẹ... mẹ bình tĩnh... Mọi người hiểu lầm rồi! Cô ấy không phải... không phải người như vậy...”
Sau đó, anh ta quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt cầu xin thảm thiết, nhưng lời thốt ra lại là nhát dao chí mạng cuối cùng kết liễu cuộc hôn nhân của chúng tôi:
“Đây chỉ là... một đối tác kinh doanh cũ của con thôi. Cô ấy đến bàn công việc, có chút hiểu lầm thôi mẹ à!”
Đối tác kinh doanh.
Bốn chữ thốt ra nhẹ bẫng, dập tắt chút tình nghĩa cuối cùng còn sót lại, thiêu rụi mọi đau khổ, chỉ còn lại tro tàn của sự căm hận.
Tôi bật cười lớn. Tiếng cười chua chát vang vọng khắp hành lang trắng toát. Nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mi nhưng ánh mắt tôi lại lạnh như băng tuyết ngàn năm.
“Đối tác kinh doanh?”
Tôi chậm rãi mở túi xách Hermès, lấy ra cuốn sổ hộ khẩu màu đỏ thẫm cùng tờ giấy chứng nhận kết hôn bản gốc mà tôi luôn nâng niu mang theo để chuẩn bị làm thủ tục xin visa đi Pháp đoàn tụ với anh.
Không nói không rằng, tôi vung tay, đập thẳng xấp giấy tờ vào lồng ngực Thẩm Yến.
Bốp!
Những tờ giấy rơi lả tả xuống sàn gạch trắng toát. Dưới ánh đèn neon lạnh lẽo của bệnh viện, mộc đỏ chói mắt của Cục Dân chính hiện lên rõ mồn một: Người chồng: Thẩm Yến – Người vợ: Cố Tinh Ngữ.
“Thẩm Yến, anh mở to mắt chó của mình ra mà nhìn cho kỹ!”
Tôi chỉ tay vào tờ giấy kết hôn đang nằm dưới chân anh ta, gằn từng tiếng xé lòng:
“Xem có đối tác kinh doanh nào chi tiền tỷ nuôi anh ăn học, trả nợ cho anh, lại còn được pháp luật công nhận là vợ hợp pháp chung chăn gối suốt năm năm qua không? Hả?!”