Hôm bị ông nội gọi về nhà họ Tề, Tề Cư Nhiên lại lái chiếc xe bình thường của anh ấy đến.
"Không lái chiếc Lamborghini nữa hả?"
Tôi cố tình trêu chọc anh, leo lên ghế phụ, thắt dây an toàn.
"Ừm."
Anh bẻ tay lái: "Không cần thiết nữa."
Lần trước trong bữa tiệc tẩy trần đón Tề Duệ về nước, Tề Cư Nhiên còn cố tình ăn diện để giữ thể diện cơ mà.
Sao hôm nay Tề Duệ cũng đi, anh lại bảo không cần thiết nữa.
Đèn đỏ, xe dừng lại.
Anh vô tình hay cố ý sờ sờ cổ mình: "Cũng lạnh thật."
"Hả? Hôm nay trời ấm lên rồi mà."
Anh không nói gì, khởi động xe.
"Này, tiện đường anh ghé qua Trung tâm Gia Lý một lát nhé, em muốn vào cửa hàng mua chút đồ tặng người lớn." Tôi nói.
"Ừm."
Anh ấn nút hạ cửa sổ xe xuống.
Tiết trời đầu xuân lúc ấm lúc lạnh, gió lùa vào trong xe.
"Mở cửa sổ làm gì thế?" Tôi than vãn, "Lạnh quá."
"Là lạnh thật."
"Lạnh mà anh còn mở cửa sổ làm gì?"
Anh với vẻ mặt u oán đóng cửa sổ lại: "Thì thấy cổ hơi lạnh thôi."
Tôi nhướng mày nhìn anh.
Nhìn một lúc rồi phì cười: "Ây da, thời tiết lạnh thế này, đúng là hợp đan khăn quàng cổ thật đấy."
Anh cũng không thèm đáp lời tôi.
Chỉ là khóe mắt chân mày lại không giấu nổi ý cười.
Xe đến Trung tâm Gia Lý, tôi xuống xe bên lề đường.
"Một tiếng nữa anh quay lại đón em nhé, không nhanh thế được đâu."
Anh gật đầu.
Tôi chào tạm biệt anh, đeo túi xách sang đường, đi thẳng đến trước cửa Trung tâm Gia Lý.
Lúc đứng ở cửa quét mã, tôi ngoảnh đầu nhìn lại theo phản xạ.
Xe của anh vẫn đỗ ở đó.
Vẫn luôn đợi nhìn theo tôi bước vào trung tâm thương mại.
Trung tâm Gia Lý mới khai trương một cửa hàng đồ hiệu mới.
"Sao lại không được? Anh thử quẹt lại xem nào!"
"Thưa cô, tôi đã quẹt thẻ nhiều lần rồi, chiếc thẻ này thực sự không sử dụng được."
Vừa bước vào cửa hàng, tôi đã thấy Nguyễn Ôn Ôn đang đứng cãi cọ với nhân viên bán hàng ở quầy thu ngân.
"Hay là cô đổi sang thẻ khác xem sao?"
"Chiếc thẻ này là thẻ đen bạn trai tôi đưa cho tôi, không giới hạn hạn mức, sao có thể không dùng được! Tôi đã đến cửa hàng của các anh mua đồ biết bao nhiêu lần rồi, các anh thái độ kiểu gì thế!"
"Cô thái độ kiểu gì thì có, rề rà thử quần áo suốt ba tiếng đồng hồ, rêu rao cả trăm lần là bạn trai cô nhiều tiền cỡ nào, bây giờ lúc cần thanh toán, bảo thẻ không quẹt được là không quẹt được, cô còn quay ra trách tôi?"
Giọng nói của người bán hàng nghe hơi quen, tôi tiến lại gần xem thử, mới phát hiện ra đó là Lâm Tiêu.
Tình trẻ bí mật của Quan Hạ Hạ.
"Anh là nhân viên cửa hàng mà thái độ kiểu đó hả! Anh có ý gì? Tôi sẽ đi khiếu nại anh!"
Chuyện làm lớn lên, một người trông có vẻ như quản lý đứng ra hòa giải.
Lâm Tiêu ngẩng đầu lên thì nhìn thấy tôi, ánh mắt khựng lại.
Nguyễn Ôn Ôn nhìn theo hướng ánh mắt của cậu ta, biểu cảm cũng giống hệt như vậy.
Sự xấu hổ xen lẫn vẻ ngang ngạnh nhưng thiếu tự tin.
Nguyễn Ôn Ôn vuốt lại tóc, tự bào chữa với tôi: "Cửa hàng này làm ăn chán thật, rõ ràng thẻ dùng được mà cứ khăng khăng bảo không dùng được."
"Là không dùng được, rõ ràng là bị khóa rồi." Lâm Tiêu đảo mắt mỉa mai.
"Anh Duệ không thể nào không có tiền, anh đừng có ăn nói lung tung." Nguyễn Ôn Ôn tức giận mắng mỏ.
"Anh ta thì không thể nào không có tiền, nhưng tiền đâu phải lúc nào cũng là của cô," Lâm Tiêu đứng bên cạnh lạnh nhạt châm biếm, "Không chừng khoản tiền đó lại đem cho em nào trẻ trung xinh đẹp hơn cô rồi cũng nên."
Cô ta nắm chặt lấy tà váy trắng, cắn chặt môi.
"Thế tóm lại là có mua hay không?" Lâm Tiêu hỏi cô ta, "Không mua nổi thì đừng có cố làm gì."
"Ai bảo không mua nổi!"
Nguyễn Ôn Ôn vừa nói vừa nhìn về phía tôi.
Cô ta đi về phía tôi, thân mật khoác lấy tay tôi: "May quá gặp chị ở đây, chắc tiền trong thẻ của chị đủ chứ nhỉ?"
Tôi lướt mắt nhìn chiếc túi xách trị giá ít nhất cũng phải 300.000 tệ trên quầy.
"Chẳng lẽ chút tiền này trong thẻ chị cũng không có sao?" Cô ta cố tình khích tướng tôi.
"Không có, mà có cũng không cho cô."
"Thẻ có vấn đề hay không, cô gọi điện thoại hỏi Tề Duệ là biết ngay thôi?" Tôi rút tay về, "Hay là nói, chú ta không nghe điện thoại của cô nữa?"
Tôi chọc trúng chỗ đau của cô ta, mặt cô ta xị xuống: "Sao có thể, anh ấy đang ở trên máy bay nên không bắt máy được thôi."
Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho Tề Duệ.
Một giây sau là có người bắt máy ngay.
"Cuối cùng em cũng chịu gọi điện thoại cho tôi rồi à?"
Giọng điệu chú ta cợt nhả không đứng đắn.
Nghe thấy thế, nước mắt Nguyễn Ôn Ôn rơi lã chã.
Lao tới giật lấy điện thoại, khóc lóc nức nở nói.
Cuối cùng, Tề Duệ cũng chuyển tiền mua cái túi xách hơn 300.000 tệ cho cô ta.
Cô ta hớn hở nhận lấy, quay đầu lườm Lâm Tiêu một cái: "Anh cứ đợi đấy, về tôi sẽ khiếu nại anh."
Lúc đi ngang qua tôi, cô ta không thèm liếc tôi lấy một cái.
"Ra vẻ cao quý lắm cơ," Lâm Tiêu quay sang cười với tôi, "Bỏ ra 300.000 tệ để mua đâu phải là mua túi, rõ ràng là mua lại con người của cô ta, thật rẻ rúng."
"Sao lại đi làm ở đây?" Tôi hỏi cậu ta.
"Kiếm cơm ăn thôi," cậu ta tháo găng tay trắng ra, "Đâu có giống được như đại tiểu thư cô, có thể về nhà thừa kế gia sản."
"Cậu biết rồi à?"
"Sau này tôi mới phản ứng lại được, thực ra ngay từ đầu cô đã điều tra Quan Hạ Hạ rồi, điều tra nguồn tiền và dòng tiền của cô ta, lần đó cô ta cướp dự án của cô, cũng là cô cố tình đào hố bẫy cô ta đúng không?"
Tôi cười không đáp.
"Bây giờ nhắc đến cô ta, tôi cũng thấy xui xẻo." Cậu ta cũng hùa theo cười, "Lúc đầu coi cô như trò hề, ai dè cuối cùng tôi mới thực sự là trò hề."
Cậu ta tư vấn cho tôi một chiếc túi xách, nụ cười trên khuôn mặt vừa nịnh nọt vừa khách sáo.
Tôi mua chiếc túi mà cậu ta gợi ý.
Hơn 500.000 tệ.
"Xin lỗi nhé, nghe lời cô ta nên lúc đó mới đối xử với cô như vậy."
Cậu ta vừa quẹt thẻ vừa nói, giọng điệu vô cùng chân thành: "Sau này năng lui tới nhé, cứ tìm tôi. Hàng tốt tôi sẽ giữ lại cho cô."
"Gói lại giúp tôi nhé, tôi định đem tặng người lớn."
Cậu ta khách sáo lịch sự gói ghém cẩn thận cho tôi, dò hỏi: "Định tặng người lớn à? Cô mà cũng phải đi lấy lòng ai nữa sao?"
Là tặng cho người lớn - mẹ của Tề Duệ.
Nhưng không phải vì muốn lấy lòng người ta.
Mà là để dễ bề mở lời nói một số chuyện.
"Thực ra lúc đó cô nên cho Quan Hạ Hạ biết, cô mới là con gái ruột của chủ tịch tổng công ty, xem cô ta còn dám kiêu ngạo đến thế không."
Lâm Tiêu đưa túi quà cho tôi: "Tốt nhất là tát cho cô ta hai cái, lấy tiền đè bẹp cô ta. Để cô ta suốt ngày hếch mũi lên trời, ỷ vào chút tiền bẩn mà coi thường người khác."
Tôi không nói gì.
Nếu tôi làm thế thật, thì tôi khác gì cô ta?
Chẳng qua chỉ là dùng đặc quyền tầng lớp cao hơn của tôi để đàn áp đặc quyền của cô ta mà thôi.
"Nói thật, tôi mà là cô ta, tôi cũng kiêu ngạo như vậy thôi. Con người mà, không có sự so sánh thì lấy đâu ra cảm giác thượng đẳng?" Lâm Tiêu giả bộ trầm ngâm đúc kết một câu, "Ai cũng lên án đặc quyền, nhưng ai cũng muốn trở thành người có đặc quyền."
Cậu ta nghĩ như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Bản chất Lâm Tiêu và Quan Hạ Hạ là cùng một loại người.
Gió chiều nào che chiều ấy, chỉ nhận tiền chứ không nhận người.
Lấy cái sự thượng đẳng làm toàn bộ ý nghĩa của cuộc sống.
Ảo tưởng rằng mọi người trên thế giới đều như vậy, cuốn vào vòng xoáy giành giật cho đến chết, vĩnh viễn muốn giẫm đạp lên người khác để leo lên.
Một khi vừa phất lên giành được lợi ích, liền điên cuồng chà đạp và bóc lột những kẻ yếu thế hơn.
Để củng cố địa vị khó khăn lắm mới giành được của mình.
Tuy nhiên, ngang ngược khinh rẻ, phán xét người khác vô cớ, thì đến cuối cùng, bản thân cũng sẽ rơi vào hoàn cảnh bị khinh rẻ và phán xét.
Kết cục của Quan Hạ Hạ không phải vì cô ta đắc tội với con gái chủ tịch tổng công ty, mà vì cô ta đáng bị như vậy.
Vì đất nước có pháp luật.
"Cô đi thong thả nhé, chị ơi."
Lâm Tiêu tiễn tôi ra đến cửa Trung tâm Gia Lý.
Cái dáng vẻ và giọng điệu lúc gọi tôi là "chị ơi", giống hệt như lúc cậu ta đứng cạnh Quan Hạ Hạ.
Lúc đó là để nhận được cái nhìn xanh vỏ đỏ lòng của cháu gái tổng giám đốc công ty con.
Còn bây giờ là vì chiếc túi xách 500.000 tệ trong tay tôi.