"Ây da, cháu đến là được rồi, sao còn mua túi làm gì!"
Mẹ Tề Duệ nhận lấy chiếc túi, cười đến mức nếp nhăn đuôi mắt hằn rõ: "Bác cứ mong xem bao giờ cháu mới chịu bước chân vào cửa nhà họ Tề đây."
"Đàn ông mà, ra ngoài lăng nhăng chút đỉnh cũng chẳng sao, giống như đi du lịch vậy, đi rồi cũng phải ở khách sạn chứ đúng không?" Bà hiền từ vỗ vỗ tay tôi, "Chỉ cần biết đường về nhà là được."
Tôi cũng cười đáp lại: "Bác gái à, cháu sắp kết hôn rồi."
"Hả?" Bà chưa kịp phản ứng, "Duệ Duệ đồng ý rồi sao?"
"Cháu và Cư Nhiên kết hôn, chắc chú nhỏ của anh ấy cũng không có ý kiến gì đâu nhỉ?" Tôi vỗ vỗ tay bà, "Dù sao thì chú ấy đi du lịch cũng khá vui vẻ mà."
Sắc mặt bà cứng đờ, quay đầu nhìn ra ngoài cửa.
Tề Duệ vừa bước vào nhà cũng sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt đen sì, chất vấn tôi: "Em có ý gì?"
"Ý của tôi." Bố tôi từ phía sau lưng chú ta đi ra, "Cậu có ý kiến gì sao?"
Chú ta nghẹn họng, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Bố tôi đi lướt qua chú ta, tiến thẳng vào trong nhà, đi về phía ông nội Tề: "Thằng nhóc Cư Nhiên nhà ông đúng là giỏi giang, lúc trước nói với tôi là thích con gái nhà tôi, muốn xuống công ty con rèn luyện cùng con bé, không ngờ vừa đến nơi đã làm nên chuyện lớn, giúp tôi quản lý đâu ra đấy."
Ánh mắt ông nội Tề lướt qua lướt lại đánh giá giữa tôi và Tề Cư Nhiên.
Đối với ông, tôi chọn ai cũng chẳng quan trọng.
Dù sao cũng là con cháu trong nhà.
Bản chất ông chỉ muốn kết thông gia với nhà tôi thôi.
Nếu có thể đổi giới tính được, chắc ông cũng tự mình lấy ông nội tôi luôn rồi.
Lão thái gia thời trẻ sóng to gió lớn nào mà chưa từng trải qua.
Nghĩ đến cái dáng vẻ công tử bột lêu lổng của Tề Duệ, e là không xứng với cô con gái nhà họ Chử.
Vẫn là đứa cháu nội nhà mình đáng tin cậy vững vàng hơn.
Thế là, ông cười tủm tỉm kéo lấy tay bố tôi nói: "Thế thì còn gì bằng nữa!"
Mọi người quây quần bên bàn, bắt đầu dùng bữa tối.
"Anh vừa nói gì với bố em thế?"
Tôi ngoảnh mặt sang, nhỏ giọng hỏi Tề Cư Nhiên đang ngồi cạnh.
"Trước đó đã có giao ước với bác trai." Anh bóc vỏ tôm cho tôi.
"Giao ước gì? Sao em không biết?"
"Lúc anh xung phong xin bác trai cử anh xuống công ty con, anh đã nói, nếu anh có thể giúp bác điều tra sổ sách trót lọt, anh hy vọng bác sẽ ra mặt, ủng hộ anh và em ở bên nhau."
"Nhưng lúc đó em còn chưa ở bên anh mà?"
Anh mỉm cười không nói gì, số tôm bóc cho tôi chất đầy cả một bát.
"Hóa ra anh đã bắt đầu tính toán muốn ở bên cạnh em từ lúc đó rồi!"
Anh vừa định nói gì đó, bà nội Tề đã cười tủm tỉm nói với tôi: "Ây da, bà sống đến ngần này tuổi đầu rồi, chưa từng thấy thằng cháu trai bà bóc nhiều tôm cho ai như vậy bao giờ đâu."
Mọi người nhìn sang, đều lên tiếng trêu chọc hai đứa chúng tôi.
Tôi đỏ mặt bưng bát tôm đó đưa cho bà nội Tề.
Lại vô tình bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tề Duệ từ trong góc khuất.
Giữa bữa tiệc, lúc tôi đứng dậy vào nhà vệ sinh, bị Tề Duệ chặn lại ở góc cầu thang.
"Chơi lớn nhỉ?" Giọng điệu Tề Duệ hậm hực, "Em quen ai không quen, tại sao cứ phải quen cháu tôi?"
"Chuyện của Nguyễn Ôn Ôn giải quyết xong rồi à?"
Gương mặt chú ta có chút gượng gạo, quay mặt đi chỗ khác.
"Ừm."
"Lại tìm được người mới rồi à?"
Chú ta không phủ nhận.
"Vậy chú kích động thế làm gì, làm ra vẻ thâm tình cho ai xem?" Tôi hất tay chú ta ra.
"Chỉ là thú cưng mà thôi, tôi đâu có thật lòng."
Chú ta nhìn tôi một cái: "Không phải tôi đã nói rõ với em từ đầu rồi sao?"
"Chú không thấy bẩn, tôi còn thấy bẩn đây này."
"Em phải học cách hưởng thụ đi chứ, những người ở tầng lớp như chúng ta đến cuối cùng ai cũng như vậy cả, nói chuyện tình yêu với loại đồ chơi đó thì xa xỉ quá."
Tề Duệ tự cười nhạo: "Chiều nay Nguyễn Ôn Ôn khóc lóc thảm thiết như vậy, em tưởng cô ta thực sự yêu tôi sao?"
Không đợi tôi trả lời, chú ta lại nói tiếp: "Cô ta yêu không phải là tôi, mà yêu cái sự hư vinh mà thân phận của tôi mang lại cho cô ta. Miệng thì nói yêu tôi, nhưng thực chất là yêu cái cảm giác cao cao tại thượng vô lo vô nghĩ đó."
"Chọc ghẹo chơi đùa kiểu thú cưng này, em không thấy thú vị sao?" Chú ta cười nói với tôi, "Nuôi nhốt cô ta đến mức cô ta chẳng còn chút giá trị bản thân nào, sống trong một căn lồng kính ảo mộng, tận hưởng cuộc sống vật chất vốn không thuộc về tầng lớp của mình. Sau đó bất ngờ vứt bỏ cô ta, khiến cô ta không bao giờ có thể quay lại cuộc sống đó nữa, chẳng phải rất vui sao?"
Tôi cười khẩy một tiếng: "Vậy chú với cô ta có gì khác nhau chứ?"
"Em có ý gì?"
"Chú cười Nguyễn Ôn Ôn tận hưởng cái cảm giác cao cao tại thượng, vậy chẳng lẽ chú thì không sao?" Tôi nhìn chằm chằm vào mắt chú ta, "Không phải chú cũng lợi dụng thân phận của mình, làm ra vẻ như Thượng đế để trêu đùa những kẻ tiếp cận chú, tận hưởng cái thú vui thao túng người ta hay sao?"
Sắc mặt chú ta tối sầm lại nói: "Chẳng lẽ em thì không sao? Chúng ta đều là cùng một loại người, em cũng là kẻ được hưởng lợi ích, chỉ là em giỏi dùng đạo đức giả để ngụy trang sự tốt đẹp hơn tôi mà thôi."
"Tôi không phải. Tôi và chú không giống nhau." Tôi ngước đầu nhìn chú ta, "Tuy tôi sinh ra trong chốn danh lợi, nhưng tôi không sống vì nó. Ít nhất tôi có thể yêu thương những người xứng đáng bên cạnh mình một cách chân thành và mãnh liệt nhất."
Khi rời khỏi nhà cũ, trước cửa có một đám phú nhị đại đang lái siêu xe đứng đợi Tề Duệ.
Những kẻ quen biết tôi trong số đó, huýt sáo trêu chọc tôi.
Từ trong xe có một cô gái chừng hai mươi tuổi bước ra, ăn mặc diêm dúa hở hang.
Cô ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ phòng bị.
Giống hệt như biểu cảm của Nguyễn Ôn Ôn lần đầu tiên gặp tôi.
Cô ta hướng lên Tề Duệ đang đứng trên ban công tầng hai hét lớn: "Anh Duệ, người ta đợi lâu lắm rồi đấy! Đi thôi!"
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Tề Duệ đang uể oải tựa người vào ban công.
Trong ánh sáng nửa tỏ nửa mờ, tôi không nhìn rõ biểu cảm của chú ta.
Cây cọ đung đưa, bóng cây loang lổ, khẽ đong đưa qua ban công theo gió xuân.
Tôi không lưu lại chút tiếc nuối nào quay đầu lại, nhìn chiếc xe đang từ trong gara chạy ra.
Chiếc xe rất bình thường đó.
Chiếc xe của Tề Cư Nhiên.
Anh dịu dàng nhìn tôi, lái xe đỗ vững vàng ngay bên cạnh tôi.
Đám phú nhị đại trên siêu xe soi mói chiếc xe và con người anh.
Cô gái kia thấy tôi lên xe, liền cười khẩy một tiếng.
Cô ta nói nhỏ: "Xe rách nát gì không biết."
Cửa xe đóng lại, hơi ấm tràn ngập bên trong.
Xe lăn bánh, đám người đó và ngôi nhà cũ chìm dần trong bóng cây cột đèn, chậm rãi hóa thành những ảo ảnh nhạt nhòa.
Dần lùi xa khỏi tầm mắt tôi.
Bàn tay phải của Tề Cư Nhiên nắm lấy tay trái của tôi, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve trong lòng bàn tay tôi.
Đói rồi.
Hôm nay bận rộn bàn bạc công việc, chưa kịp ăn uống gì.
Tôi ngước nhìn Tề Cư Nhiên.
Đuôi lông mày anh hơi nhếch lên, dường như có linh cảm, hỏi tôi: "Đói rồi à?"
"Em muốn ăn lẩu tôm hùm đất cực cay."
Anh cười cười: "Nhớ rồi."
Anh vẫn luôn ghi nhớ.
Chiếc xe hướng về phía quán ăn ven đường ở trung tâm thành phố.
Thực khách đông đúc, ánh đèn ấm áp.
Đó chính là hương vị của khói lửa nhân gian.
—Hoàn—