"Hai người cãi nhau đấy à?"
Đến sảnh tiệc, cô bạn thân Dương Viêm Viêm kéo tôi lại hỏi.
Tôi đưa mắt nhìn Tề Cư Nhiên mặc vest đen đang đứng cách đó không xa.
Từ lúc xuống xe đến giờ, anh ấy không thèm nhìn tôi lấy một lần.
"Anh ấy tâm trạng không tốt cũng là bình thường thôi." Dương Viêm Viêm phân tích giúp tôi, "Cậu nhìn người đằng kia kìa."
Tôi nhìn theo hướng ánh mắt của cô ấy.
Từ ngoài cửa bước vào một người phụ nữ mặc váy dài màu nhã nhặn, cô ta buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, trang điểm nhẹ nhàng thanh khiết.
Trong một rừng người ăn mặc lộng lẫy, sự xuất hiện của cô ta có vẻ vô cùng lạc lõng.
Cô ta bưng theo bát canh tự nấu, đi về phía bà nội Tề.
Mỉm cười ngọt ngào, tự nhiên hệt như cô em gái nhà hàng xóm sang chơi.
Không hề để lộ chút dấu vết nào mà phô bày mối quan hệ thân thiết giữa mình và nhà họ Tề.
Quả nhiên, các quan khách xung quanh bắt đầu thì thầm bàn tán về cô ta.
Nguyễn Ôn Ôn.
Bạch nguyệt quang mà Tề Cư Nhiên yêu nhưng không thể có được.
Cô ta vẫn đang đi học ở nước ngoài, vừa cùng Tề Duệ trở về nước.
Thảo nào tối nay anh lại lái chiếc Lamborghini.
Người có cao ngạo đến đâu, đứng trước tình yêu cũng sẽ trở nên tự ti mà thôi.
Tôi theo bản năng nhìn về phía Tề Cư Nhiên.
Lại không ngờ bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn tôi.
Chỉ là một khoảnh khắc lướt qua, anh lại quay đi chỗ khác.
"Chị Thi Thi," Nguyễn Ôn Ôn bất chấp ánh mắt của mọi người đi về phía tôi, "Mấy năm không gặp, chị càng ngày càng sành điệu rồi đấy!"
"Chẳng bù cho em, được anh Duệ chăm sóc kĩ quá nên em lười trang điểm hẳn ra." Cô ta ôm lấy cánh tay tôi, trưng ra bộ dạng vô cùng niềm nở, "Anh ấy toàn bảo em dạo này mập mạp như heo con vậy á!"
Nguyễn Ôn Ôn từ nhỏ đã thích kèn cựa với tôi.
Rõ ràng chẳng có ai thèm so đo với cô ta, nhưng cô ta lại luôn thích tự coi tôi là đối thủ cạnh tranh.
Và tiêu chuẩn để cô ta đánh giá hơn thua chính là, ai được đàn ông yêu thích hơn.
Nguyễn Ôn Ôn lấy điện thoại ra, một mực bắt tôi xem con chó mà cô ta nuôi.
"Lúc em sống ở nhà anh Duệ bên Boston, em thích nuôi chó lắm, thế là anh ấy mua tặng em một con. Đây là cún cưng của bọn em đó, đáng yêu không chị?"
Trong lúc đưa ảnh cho tôi xem, cô ta lướt qua bức ảnh chụp chung của cô ta và Tề Duệ, vẻ mặt thẹn thùng giả vờ như vô ý để lộ.
"Bức này chụp em xấu quá, nhưng anh Duệ không cho em xóa."
Ngón tay cô ta lại lướt tiếp, hiện ra một bức ảnh chụp con chó nhỏ.
Trên cổ con chó quàng một chiếc khăn màu xanh đậm.
Tôi liếc mắt một cái là nhận ra ngay.
Bởi vì đó là chiếc khăn do chính tay tôi đan cho Tề Duệ, và đã tặng cho chú ta trước khi chú ta ra nước ngoài.
"Ây da, xin lỗi chị Thi Thi nha," cô ta giả vờ bối rối, "Chiếc khăn quàng này là do chị tặng cho anh Duệ phải không."
"Vốn dĩ anh Duệ bảo em vứt đi rồi, nhưng em nghĩ dù sao cũng là tấm lòng của chị, vứt đi thì phí quá," cô ta giải thích với tôi, "Nên em đành lấy quàng cho cún cưng nhà tụi em."
"Chị sẽ không giận đâu nhỉ?"
Tôi mỉm cười: "Vốn dĩ cũng là để cho chó dùng mà, chó nào quàng thì có quan trọng gì đâu?"
Cô ta sững người một chút, sau đó vẻ mặt xẹt qua một tia trào phúng: "Chị vẫn còn đang nói lẫy đấy à? Con gái tốt nhất là đừng có mù quáng vì tình yêu quá."
"Bao nhiêu năm không gặp, em vội vàng dán nhãn cho chị làm gì?" Tôi vỗ vỗ tay cô ta, "Con gái tốt nhất là đừng có thiếu cảm giác an toàn như vậy."
Cô ta lập tức rụt tay lại, khuôn mặt đạo đức giả ngay lập tức sụp đổ.
Bạn của cô ta bước tới kéo hai chúng tôi ra xa nhau.
Đầu óc của Nguyễn Ôn Ôn toàn dùng vào mấy trò tranh giành kèn cựa với phụ nữ.
Hạ thấp đồng giới, nâng cao dị giới để đạt được sự công nhận.
Cứ như thể tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá một người phụ nữ chính là cô ta gả cho một người đàn ông như thế nào.
Nhưng cô ta chưa từng nghĩ đến, Tề Duệ mới là thứ nguy hiểm nhất.
Lúc tôi quay đầu lại, vừa hay chạm mắt với Tề Duệ đang tựa người vào lan can tầng hai xem kịch hay.
Một đôi mắt hoa đào, không cười mà như vẫn chứa chan ba phần tình ý.
Vô cùng hút mắt.
Trong sảnh tiệc đông đúc nhộn nhịp, chốn danh lợi người ta chúc tụng cạn ly.
Chú ta uể oải nhẹ nhàng lắc lắc ly rượu trên tay.
Xuyên qua đám đông từ trên cao nhìn xuống tôi.
Khẽ nhấp nháy môi, ra hiệu không thành tiếng, chú ta nói: "Đang mắng ai là chó đấy?"
Trong khoảnh khắc, tôi dường như quay trở về mùa hè năm vừa thi đại học xong đó.
Tôi giấu chiếc khăn quàng màu xanh đậm tự tay đan vào người, đến biệt thự nhà họ Tề.
Từ khe cửa khép hờ ở tầng hai, có thể nhìn thấy Tề Duệ và một cô gái.
Một cô gái rất xinh đẹp.
Đang quỳ trên mặt đất kéo ống quần chú ta.
Khóc lóc nỉ non, đến mức thở không ra hơi.
Chú ta chỉ đưa tay xoa đầu cô gái đó.
Chưa nói được mấy câu, đã dỗ dành khiến cô ta nín khóc.
Cô ta ngoan ngoãn đứng dậy bước ra khỏi cửa phòng.
Chạm mặt ngay với tôi.
Ánh mắt cô ta trừng tôi, giống hệt như Nguyễn Ôn Ôn.
Vô cùng thiếu cảm giác an toàn.
Tề Duệ ở trong phòng xem kịch, cũng giống như bây giờ, uể oải lắc lư ly rượu.
Rất đắc ý khi nhìn thấy màn kịch hai người phụ nữ vì mình mà tranh giành nhau.
Sau đó, tôi hỏi Tề Duệ: "Đó là bạn gái chú sao?"
Chú ta cười đáp: "Không phải."
"Vậy là gì?"
"Thú cưng."
Đem người vợ nhỏ bé xinh đẹp thuần hóa thành thú cưng ngoan ngoãn vâng lời.
Chú ta chính là loại người như vậy.
Mầm mống độc ác bẩm sinh.