"Em không phải đang cố ý chọc tức anh."
Buổi tiệc kết thúc, Tề Cư Nhiên đưa tôi về nhà.
"Em chỉ đơn thuần là sợ Tề Duệ thôi." Tôi giải thích với anh.
Ngón tay anh gõ gõ lên vô lăng.
"Chú ấy dường như biết cách thao túng tâm lý, những cô gái tiếp cận chú ấy đến cuối cùng đều không thể rời xa chú ấy, mặc cho chú ấy sắp đặt." Tôi nói thêm, "Hơn nữa còn là kiểu không hề tự nhận thức được điều đó."
Tề Cư Nhiên không để ý đến tôi.
Dường như vô cùng không cam tâm tình nguyện khi nghe thấy hai chữ Tề Duệ phát ra từ miệng tôi.
"Anh đừng giận nữa mà, sau này em không nói đùa lung tung nữa là được chứ gì." Tôi chủ động nhún nhường làm hòa.
Anh cũng chẳng buồn trả lời tôi, thậm chí còn tấp xe vào lề đường.
"Không phải anh định vứt em ở đây luôn đấy chứ?"
Đứa mù đường như tôi ngơ ngác nhìn quanh.
Đây là đâu vậy?
Có tức giận đến mấy cũng không đến mức như thế chứ.
"Hơi cay hay cực cay?"
Anh nghiêm túc hỏi tôi.
Cái gì cơ?
Tôi ngơ ngác không hiểu gì.
"Tôm hùm đất." Anh chỉ tay về phía quán ăn ven đường.
Tôi định thần nhìn kĩ, là quán mà dạo trước tôi rất thích ăn.
"Cực cay! Cực cay nha!"
Tâm trạng tôi lập tức tốt lên hẳn.
Anh không nói gì thêm, tháo dây an toàn, xuống xe đi mua cho tôi.
Giữa đám đông, anh mặc âu phục phẳng phiu, dáng người cao ráo thẳng tắp, trông vô cùng nổi bật.
Lúc cúi đầu mua đồ, đôi mắt thanh lãnh của anh thoảng nét dịu dàng.
Lúc vừa lên xe sau khi buổi tiệc kết thúc, tôi có lầm bầm phàn nàn nhỏ một tiếng là đói bụng.
Không ngờ anh vẫn luôn ghi nhớ.