"Cô ta là con gái của lao công à? Đến thực tập sao?"
Đầu giờ chiều, Chu Tử Ước - cô con gái tốt nghiệp trường top 985 của dì lao công được dẫn đến vị trí làm việc ngay cạnh tôi.
Em ấy tự tin chào hỏi tôi: "Em chào chị Thi Thi."
Nhóm chat nhỏ bắt đầu sôi sục.
"Trông như thế nào vậy, có ảnh không?"
Mấy nam đồng nghiệp bắt đầu hùa theo.
Quan Hạ Hạ chụp trộm một tấm, gửi vào nhóm chat, tag một nam đồng nghiệp: "Cơ hội làm rể hiền của dì lao công đến rồi kìa."
Bức ảnh cố tình chụp vào góc độ dìm hàng trông Chu Tử Ước không được đẹp lắm.
Nam đồng nghiệp gửi một khuôn mặt cười: "Không xinh bằng chị Hạ Hạ, chị Hạ Hạ cho em cơ hội đi."
Quan Hạ Hạ cười gõ phím lườm yêu cậu ta một cái.
Những người khác ùa vào: "Người theo đuổi chị Hạ Hạ trong công ty xếp hàng dài dằng dặc, cậu tự lấy số đi nhé?"
Quan Hạ Hạ gửi một cái biểu tượng làm nũng.
Nam đồng nghiệp lại nói: "Em gái mới đến mặt mũi thì kém nhưng dáng dấp cũng ra gì phết."
"Sinh năm hai lẻ mấy đấy?" Một nam đồng nghiệp khác hóng hớt, "Trang điểm hơi đậm nhỉ, trông giống kiểu hay đi quẩy trên bar ấy."
Nam đồng nghiệp kia hùa theo: "Đúng rồi, nhìn là biết không hợp với em."
Quan Hạ Hạ chụp màn hình vòng bạn bè của Chu Tử Ước rồi ném vào nhóm chat.
Trong đó có một đoạn video Chu Tử Ước đang tự hát.
Hát rất hay, ngọt mà không ngấy.
Mang theo chất giọng hơi lười biếng.
"Giọng giả trân của em gái này nghe êm tai ghê~"
Cô ta giả vờ như đang tán thưởng em gái xinh đẹp trong nhóm chat.
Chỉ sợ người khác nói cô ta ghen tị không muốn thấy cô gái khác nổi bật hơn mình.
Nam đồng nghiệp lập tức hùa theo cô ta: "Diễn cũng giỏi đấy, biết thừa bọn con trai thích kiểu này."
Quan Hạ Hạ vô cùng mãn nguyện bỏ điện thoại xuống, đi về phía Chu Tử Ước.
"Cái này, chiều nay làm xong đi."
Cô ta ném qua một xấp tài liệu.
Đây chính là cái dự án mà cô ta cướp của tôi.
Chỉ còn lại một số công việc lặt vặt rườm rà cần hoàn thiện nốt.
Bản thân cô ta lười làm nên ném thẳng cho thực tập sinh.
Dù sao thì có chuyện gì xảy ra cũng đổ lỗi cho thực tập sinh gánh vỏ ốc.
"Làm xong việc chưa?"
Lúc tan làm, Quan Hạ Hạ dặm lại lớp trang điểm, đi đến bên cạnh Chu Tử Ước.
Lén lút liếc mắt đưa tình với Lâm Tiêu đang ngồi ở bàn đối diện Chu Tử Ước.
Quan Hạ Hạ vừa mới đăng một dòng trạng thái Weibo, tối nay định đi hẹn hò.
Chu Tử Ước vừa tắt máy tính: "Chị Quan, cái này cần ngay trong hôm nay ạ?"
Quan Hạ Hạ nhìn dáng vẻ chuẩn bị tan làm của em ấy, nhíu mày: "Đúng vậy."
Khối lượng công việc đó ba người làm cũng phải mất một tuần.
Vậy mà cô ta muốn một thực tập sinh hoàn thành xong hết chỉ trong một buổi chiều.
"Sao thế?" Cô ta hất cằm lên, bày ra dáng vẻ của người đi trước trong chốn công sở, "Làm không xong à?"
"Không làm xong được đâu ạ."
Vẻ mặt Chu Tử Ước vô cùng thản nhiên.
"Thế này mà cũng đòi tốt nghiệp trường 985?" Quan Hạ Hạ cười lạnh một tiếng, "Là năng lực kém hay thái độ làm việc có vấn đề?"
"Là do phân bổ nhiệm vụ công việc không hợp lý."
Chu Tử Ước ăn ngay nói thật, vấn đề do ai cứ nhìn là hiểu ngay.
Câu nói đó khiến Quan Hạ Hạ nghẹn họng không nói nên lời.
Cô ta cảm thấy mất mặt: "Đã biết làm không xong thì càng phải ở lại làm cho xong chứ, có chút trách nhiệm với công việc đi được không?"
"Vâng," Chu Tử Ước chia xấp tài liệu ra làm đôi, "Phần này xin làm phiền chị Quan rồi."
Tức đến mức mặt cô ta xanh mét.
"Chị Quan có vẻ cũng chuẩn bị về rồi, chắc hẳn cũng không phải là việc gì gấp gáp." Chu Tử Ước khoác balo lên vai, "Hay là ngày mai chúng ta làm tiếp nhé?"
"Em gái mới đến kém tắm thật sự, chả chịu làm việc gì cả."
Quan Hạ Hạ xỉa xói trong nhóm chat.
Rõ ràng là Chu Tử Ước đã nghiêm túc hoàn thành toàn bộ công việc, bàn giao nhanh chóng cho cô ta.
Cô ta nhận lấy mang đi tranh công với sếp Quan, quay đầu lại đã nói móc trong nhóm những lời như vậy.
"Có những chuyện em thấy nên từ chối thì cứ từ chối," tôi nói với Chu Tử Ước, "Dù sao thì có vài người cũng đâu phải là lãnh đạo của em."
Đừng làm việc hộ người khác, không học hỏi được gì mà còn rước họa vào thân.
"Americano đá."
Quan Hạ Hạ gõ gõ lên bàn Chu Tử Ước: "Còn nữa, ra lấy hộ tôi bưu kiện chuyển phát nhanh với."
"Chị Quan, em có việc phải làm rồi."
Chu Tử Ước từ chối thẳng thừng.
"Việc gì?"
"Việc tôi giao," tôi ngẩng đầu nhìn Quan Hạ Hạ, "Sao thế?"
Quan Hạ Hạ lúc này mới im miệng, đi về chỗ ngồi của mình.
Chu Tử Ước thì thầm nói nhỏ với tôi: "Em cảm ơn chị Thi Thi ạ."
"Buổi chiều đi cùng chị đi gặp khách hàng."
Chu Tử Ước có năng lực học hỏi rất nhanh, tuy là thực tập sinh nhưng bắt nhịp công việc khá tốt.
Tôi cố ý dẫn dắt em ấy để em ấy hỗ trợ tôi hoàn thành dự án.
Đồng nghiệp lễ tân gửi tin nhắn cho tôi, nói rằng Quan Hạ Hạ lại đang lải nhải trong nhóm chat.
"Tôi nói mà, sao em gái mới đến lại kém linh hoạt thế, bảo làm gì cũng không làm. Hóa ra là bị ai đó dạy hư mất rồi."
Cô ta mỉa mai xỉa xói tôi trong nhóm chat.
Phía dưới nam đồng nghiệp hùa theo: "Cỡ cô ta thì còn lâu mới được ký hợp đồng chính thức, năng lực thì kém."
Không chịu làm giúp việc cho bọn họ thì chính là năng lực kém.
Nói hay thật đấy.
Tôi chuyển sang màn hình Wechat, tìm đến hình đại diện của Tề Cư Nhiên.
"Kiểm tra sổ sách đến đâu rồi?"
Tề Cư Nhiên được tổng công ty phái xuống đây, ngoài mặt là bị giáng chức, nhưng thực chất là để điều tra sổ sách của công ty con.
Mấy năm nay sổ sách của công ty con này bề ngoài thì làm rất đẹp.
Nhưng lại không chịu nổi việc bị điều tra kỹ lưỡng.
Vừa điều tra là lòi ra vấn đề ngay, mà vấn đề đều hướng về kẻ được hưởng lợi - chỗ dựa của Quan Hạ Hạ, sếp Quan.
"Tạm ổn."
Người này từ nhỏ đã luôn khiêm tốn.
Tạm ổn, có nghĩa là cực kỳ ổn rồi.
Cơ bản là chuẩn bị thu lưới bắt cá lớn.