"Mọi người nói xem lý lịch sếp tốt như vậy, sao lại bị điều xuống công ty con của chúng ta thế nhỉ?"
Trước giờ họp buổi sáng, các đồng nghiệp tụ tập ở khu vực pha chế buôn chuyện.
"Ai mà biết được? Có khi là đắc tội với nhân vật máu mặt nào đó ở trên nên mới bị giáng chức đẩy xuống đây chăng?"
"Chắc không phải là nhìn trúng chị Hạ Hạ nhà chúng ta rồi chứ?"
Mọi người cười ồ lên.
Tôi pha một cốc cà phê, ngồi trở lại chỗ của mình.
Mở điện thoại lên, hiếm hoi lắm mới thấy Quan Hạ Hạ gửi tin nhắn Wechat cho tôi.
Bình thường gửi tin nhắn công việc cho cô ta, nhờ cô ta bàn giao tài liệu.
Cô ta kiêu ngạo muốn chết, toàn seen không thèm rep.
Hôm nay sao tự nhiên lại nhắn tin cho tôi?
"Báo trước cho cô biết một tiếng, sắp có chuyện không hay xảy ra đâu nhé~"
Chỉ gửi đúng một câu như vậy.
Là có ý gì đây?
Cũng không nói rõ, cứ thích ra vẻ huyền bí.
Cuộc họp sáng nay tổng giám đốc công ty con, cũng chính là chú của Quan Hạ Hạ, cũng đến dự.
Các đồng nghiệp trong phòng đều có chút căng thẳng.
Lúc họp, mọi người nhường chỗ cho nhau, đều ngồi cách xa vị trí của lãnh đạo.
Quan Hạ Hạ vểnh mặt lên, ngồi ngay cạnh tổng giám đốc, vừa mở miệng đã gọi tôi: "Thi Thi à, nhanh lên, rót chén trà cho sếp Quan đi."
Cô ta dùng ánh mắt ra hiệu cho tôi, khuôn mặt viết đầy vẻ dạy đời người khác.
Miệng còn lầm bầm: "Sao lại không có mắt nhìn thế không biết."
Sếp Quan ngồi đó, cau mày lật xem tài liệu mà các đồng nghiệp khác nộp lên, mất kiên nhẫn nói: "Đóng cửa lại đi, tất cả ngồi xuống."
Cuộc họp kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ.
Nửa đầu toàn là những chuyện dông dài vô bổ, bởi vì khả năng diễn đạt và thấu hiểu của hai bên đều có vấn đề, nên mạnh ai nấy nói, mạnh ai nấy cãi.
Nửa sau, khi nói đến dự án mà tôi phụ trách, sếp Quan đột nhiên hỏi chen vào: "Ngân sách đối phương là bao nhiêu? Có thể chi trả bao nhiêu tiền?"
Tôi báo một con số.
Ông ta "a" lên một tiếng, gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Phương án không tồi."
Tôi vừa định nói thêm gì đó, ông ta lại hỏi: "Trong tay cô còn công việc gì nữa?"
Tôi kể tên một dự án khác không mấy quan trọng.
Quan Hạ Hạ đặt điện thoại xuống, lén lút liếc nhìn sếp Quan một cái.
Sếp Quan lại gật đầu: "Vậy cô cứ chuyên tâm làm dự án đó đi, phần còn lại của phương án này giao cho Hạ Hạ tổng hợp đi, bên đó con bé quen thuộc hơn."
Dự án này tôi sắp theo dõi hoàn thành đến nơi rồi.
Đến tiết mục lập công, thì phút chót lại đổi thành tên Quan Hạ Hạ.
Rõ rành rành là muốn cướp công.
"Dự án này là do tôi theo dõi từ đầu đến..."
"Còn một chuyện nữa," sếp Quan phớt lờ tôi, lớn tiếng lấn át giọng nói của tôi, "Hạ Hạ dạo này đang phải phụ trách rất nhiều việc, không gánh vác xuể, sau này báo cáo công việc hàng tuần của từng bộ phận cứ để cô viết đi."
Cái việc viết báo cáo tuần này, vừa lặt vặt lại vừa dễ đắc tội người khác.
Có những lúc phải làm việc liên bộ phận, tôi còn phải giục người ta nộp số liệu cho mình.
Thường xuyên phải tăng ca vào cuối tuần.
Hơn nữa công việc này lại không đem lại thành tích gì đáng kể, giống hệt như chân chạy việc vặt.
Bây giờ cô ta cướp mất dự án triển vọng nhất của tôi, ngược lại đẩy cho tôi cái công việc mà cô ta ghét nhất và không mang lại lợi ích gì.
Đến lúc đó, người bận rộn và mệt mỏi nhất chính là tôi.
Người rảnh rỗi và dễ ăn công trạng nhất chính là cô ta.
Đúng là tính toán quá giỏi.
Cô ta tiếp lời sếp Quan, cười tươi rói nói với tôi: "Thi Thi à, sau này cô có cần tôi giúp đỡ gì thì tôi sẵn sàng giúp đỡ cô ngay."
Đẩy hết công việc cực nhọc cho tôi rồi, còn nói cho trọn những lời khách sáo đẹp đẽ.
Còn dám nhắn loại tin Wechat đó cho tôi trước khi bắt đầu cuộc họp nữa.
"Báo trước cho cô biết một tiếng, sắp có chuyện không hay xảy ra đâu nhé~"
Tôi nhìn khuôn mặt đang cười xán lạn của cô ta, cố nhịn cái ham muốn muốn tát cho cô ta vài bạt tai.
Nhịn đi, chờ tung chiêu lớn.
Tôi ngước mắt nhìn chỗ dựa bên cạnh cô ta - sếp Quan.
Ông ta coi tôi như không khí, gãi gãi đầu, lại bắt đầu mắng mỏ những người mới khác.
Tục ngữ có câu, đánh rắn phải đánh giập đầu.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô ta, trả lại cho cô ta một nụ cười rực rỡ không kém.
Cứ đợi đấy.