Những ngày ở Tây Bắc trôi qua khá thoải mái.
Gia đình cậu đều là những người hiền lành.
Ta và em họ Hồng Anh hợp nhau, luôn cùng nhau đi chơi.
Chiến sự Tây Bắc lại nổ ra.
Mợ đến chùa cầu bùa bình an, phát cho từng người.
Đến lượt ta, ta giả vờ tự nhiên quay mặt đi.
Ai ngờ mợ lại kéo tay ta, đặt một lá bùa bình an vào tay ta.
Ta nắm chặt lá bùa đó, ngây người ra.
Hồng Anh kéo ta ra ngoài: “Đi thôi, chúng ta đi giúp anh họ kiểm kê lương thảo.”
Đại chiến sắp xảy ra, bất cứ việc gì cũng không thể lơ là.
Người dân toàn thành Túc Châu cũng đang trong tình trạng căng thẳng cao độ.
Phụ nữ thì may vá quần áo, băng gạc, áo giáp da.
Đàn ông thì chế tạo đồ dùng để giữ thành, rèn sắt, làm cung tên.
Tóm lại, ai nấy đều bận rộn.
Trẻ em đều được đưa đến Từ An Đường, có người giúp trông nom.
Việc Hồng Anh thường làm nhất là đến Từ An Đường dạy võ cho bọn trẻ.
Tiêu Dực luôn đi sớm về khuya.
Lúc chàng đi, ta còn chưa dậy.
Lúc chàng về, ta đã ngủ say.
Đôi khi nửa đêm tỉnh giấc, bên cạnh vẫn trống vắng.
Hàn tướng quân càng vội vã hơn.
Nghe mợ nói, ông bận đến mức đôi khi không có một bữa cơm tử tế.
Ban ngày ta cùng Hồng Anh giúp đỡ ở Từ An Đường, nghe nói nhà nhà ở Túc Châu đều lập bài vị trường sinh cho Hàn tướng quân.
Người dân Túc Châu chỉ nhận Hàn tướng quân, không nhận đế vương.
Ta không khỏi nhớ lại lời Thái tử và Hoàng hậu nói, đợi chiến sự kết thúc sẽ giết Hàn tướng quân.
Lúc đó, trong lòng là tiếc nuối và hối hận.
Nhưng bây giờ, lại là đau lòng và lo lắng.
Ban đêm, ta cố gắng chống lại cơn buồn ngủ không thiếp đi.
Tiêu Dực nhẹ nhàng vào cửa, thấy ta ngồi trước bàn đợi chàng, liền sững người.
Ta kéo chàng ngồi xuống, đưa cho chàng tờ giấy Thái tử nhét cho ta.
Ta áy náy nói: “Đây là của Thái tử đưa cho ta, ta không biết chữ, chàng xem trên đó viết gì. Còn nữa, Hoàng hậu đã hạ độc ta, bắt ta làm gián điệp, bắt ta mỗi tháng viết một lá thư gửi đến tiệm lụa ở phía bắc thành. Nhưng ta không làm gì cả!”
Tiêu Dực nhìn những chữ trên đó, thản nhiên nói: “Thái tử nói khi nào nàng gặp nguy hiểm đến tính mạng, thì đi tìm Lâm phó tướng, hắn sẽ đưa nàng về kinh thành.”
Lâm phó tướng!
Đó chẳng phải là tay chân đắc lực của Hàn đại tướng quân sao?
Hắn lại là người của Thái tử.
Ta vội vàng nói: “Vậy chàng mau đi báo cho cậu biết đi!”
Tiêu Dực ấn ta ngồi lên đùi chàng, bình tĩnh nói: “Chúng ta đã sớm biết Lâm phó tướng là người của Thái tử rồi. Người đó, trước đại nghĩa quốc gia sẽ không hồ đồ đâu, đợi sau khi đại chiến với quân Mán kết thúc, sẽ xử lý hắn.”
Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn tờ giấy: “Phía sau còn có một dòng chữ, viết gì vậy?”
Tiêu Dực nhìn ta một cái.
Ta có linh cảm đó chắc chắn không phải lời hay ý đẹp gì!
Loại háo sắc như Thái tử, chắc không viết mấy lời dâm ô bẩn thỉu chứ.
Quả nhiên, ngay sau đó Tiêu Dực chậm rãi đọc: “Đợi nàng trở về, ta và nàng cùng nhau vui vầy cá nước, làm hết những chuyện vui thú nhất trên đời.”
Nói ra thì ta từ nhỏ lớn lên ở thanh lâu, lời lẽ bậy bạ gì mà chưa từng nghe.
Nhưng Tiêu Dực dùng giọng điệu đó đọc ra, ta lại cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Tiêu Dực đặt tờ giấy lên bàn, lại nói: “Bát thuốc mà nàng uống sau khi trở về, chính là thuốc giải. Sau này Thúy Đào nói nàng thực ra không bị trúng độc, trong lòng ta ngược lại lại thở phào nhẹ nhõm.”
Chàng nói đến đây, cười cười: “A Diểu luôn có bản lĩnh bảo vệ mình, lúc nào cũng tìm sẵn đường lui cho mình, rất tốt.”
Lời này, ta nghe càng thấy lạ!
Chàng còn không bằng lúc giả ngốc.
Ít nhất lúc đó còn ít nói.
Ta giả vờ buồn ngủ, giục chàng đi ngủ.
Nhân lúc chàng quay người, xé nát tờ giấy.
Kết quả Tiêu Dực tắm rửa xong trở về, không nói một lời liền nằm đè lên người ta.
Ta bị chàng trêu chọc đến không trên không dưới.
Tiêu Dực cố tình treo ta lơ lửng, như mộng du nói: “A Diểu, nàng lúc nào cũng chuẩn bị rời bỏ ta, phải không?”
Ta ôm cổ chàng dỗ dành: “Sao có thể chứ, chàng trông đẹp như vậy, thân phận lại cao quý. Tương lai nếu tạo phản thành công, làm Hoàng đế, cũng sẽ phong ta làm một vị quý nhân chứ, ta, không nỡ đâu.”
Ta quấn lấy chàng.
Tiêu Dực bình thường trong chuyện này, đều chiều theo ý ta cho ta thoải mái.
Nhưng đêm nay, lại hành hạ ta không nhẹ.
Sướng thì sướng thật, mệt cũng là thật mệt.
Trong lòng ta chửi chết tên Thái tử háo sắc, đúng là hại người không ít!