Tiêu Dực muốn đưa ta cùng đi Tây Bắc.
Trước khi đi, ta nhờ Thúy Đào đưa ta đi làm một việc.
Ta bảo nó mang bạc đến Thiên Hương Lâu giúp ta chuộc người.
Còn ta thì có lẽ là gần quê nhà lại thấy sợ, không đi qua đó, mà trốn ở quán trà đối diện để xem.
Lúc Thúy Đào ra ngoài, bên cạnh có một đám người ồn ào vây quanh.
“Trịnh Diểu đâu! Nó lấy đâu ra nhiều bạc thế?”
“Nó sống có tốt không?”
Mười người phụ nữ mặt mộc vây quanh Thúy Đào không ngừng hỏi.
Thúy Đào bịt tai, vẻ mặt rất đau khổ.
Cũng không biết ai đã khóc trước.
“Con nhỏ chết tiệt! Dành dụm nhiều bạc như vậy không biết giữ lại cho mình.”
“Đúng vậy! Chuộc chúng ta làm gì!”
“Chúng ta đều ở tuổi này rồi, cần gì phải lãng phí số tiền này!”
Tú bà đẩy cửa ra, quát: “Tất cả im miệng cho bà!”
Những người phụ nữ không khóc nữa.
Ta không biết, bọn họ lại quan tâm đến ta như vậy.
Rõ ràng trước đây còn chê nuôi ta tốn tiền, suốt ngày mắng ta.
Tú bà nghiêm mặt nói: “Trịnh Diểu nhớ đến các người, bỏ ra nhiều tiền như vậy để chuộc thân cho các người. Các người, sau này hãy sống cho ra dáng người. Được rồi, tất cả giải tán đi, đừng để cô bé nhà người ta ở lại nơi bẩn thỉu này.”
Bọn họ khóc lóc, đưa đồ trong tay cho Thúy Đào.
Thúy Đào ôm một đống đồ, co giò chạy.
Chúng ta ngồi trên xe ngựa đi Tây Bắc.
Ta nhìn những thứ đó, có đồ ăn, đồ dùng.
Đều là những thứ ta từng thích ở Thiên Hương Lâu, nhưng bọn họ không nỡ cho ta.
Thực ra ta biết ngày treo bảng đó, bọn họ đã định gom bạc để chuộc thân cho ta.
Nhưng sao ta có thể nhận được?
Bọn họ đều đã ngoài ba mươi tuổi, nếu không có bạc phòng thân, sau này kết cục sẽ không tốt.
May mà, ta đã thoát được một kiếp, có thể chuộc thân dưỡng lão cho bọn họ.
Trước đây ở Thiên Hương Lâu, lúc ta còn nhỏ không hiểu chuyện, cứ gọi từng người là mẹ.
Gọi một lần bị đánh một lần, bị đánh nhiều rồi thì không gọi nữa.
Lớn lên mới biết, ta gọi họ là mẹ, trong lòng họ không dễ chịu.
Dù sao thì mẹ nhà ai có thể chịu đựng con gái mình lớn lên ở thanh lâu.
Ta cất hết những thứ đó, lẩm bẩm một câu: “Haiz, bây giờ trên người không còn một xu nào, phải nghĩ cách kiếm tiền lại thôi.”
Thúy Đào thò đầu vào, nhìn ta suy nghĩ rồi nói: “Chẳng trách điện hạ lại yêu thích cô như vậy, con người cô, rất có tình người, không giống như chúng tôi.”
Ta nhìn khuôn mặt tròn trịa của Thúy Đào, tò mò hỏi nó: “Ngươi là người thế nào vậy?”
Thúy Đào cười hì hì: “Tiểu quỷ bên cạnh Diêm Vương.”
Lời này, không lâu sau ta đã hiểu ý nghĩa.
Chúng ta ngày đêm lên đường đến Tây Bắc, không biết đã gặp bao nhiêu vụ ám sát.
Ta tận mắt nhìn thấy Thúy Đào dùng một thanh đao mỏng như cánh ve, lấy mạng rất nhiều người.
Từ miệng những người đã chết, ta mới biết Thúy Đào có một cái tên rất kêu trên giang hồ.
“Đoạt Mệnh Tiểu Thúy Đào.”
Ta thầm nghĩ, cái tên này, thật sự rất kêu…
Thúy Đào giết người càng nhiều, mắt càng sáng, miệng càng đỏ.
Rõ ràng vẫn là cô bé mặt tròn kia, nhưng lại mang theo một luồng sát khí.
Máu tươi bắn lên mặt ta, mắt người chết trợn tròn nhìn chằm chằm ta.
Ta sợ đến mức ốm một trận nặng, sốt cao, sốt rất lâu.
Trong mơ cũng khóc lóc cầu xin người khác đừng giết ta.
Tiêu Dực ôm chặt ta, không ngừng dỗ dành ta.
“A Diểu, ngoan, mở miệng ra, uống thuốc đi.”
Ta mím chặt môi, cứ khóc không ngừng.
Ta sốt đến hồ đồ, bắt đầu oán trách chàng.
“Tại sao phải đưa ta đi cùng!”
“Ta chỉ muốn sống một cuộc sống bình yên, có khó đến vậy sao!”
Ta cũng là bị dồn đến điên, ốm đến ngốc rồi.
Rút cây trâm ra định rạch mặt mình.
“Đều là do cái mặt này gây họa!”
Tiêu Dực vững vàng bưng thuốc, nhìn ta.
Ta tức giận nói: “Sao chàng không cản ta!”
Haiz, ta nào nỡ chết!
Tiêu Dực cười, ôn hòa nói: “Nếu nàng thật sự cảm thấy cuộc sống khó khăn, cũng sẽ giết ta đầu tiên, chứ tuyệt đối không tự vẫn.”
Người này cũng quá hiểu ta rồi!
Ta trừng mắt nhìn chàng một cái, ném cây trâm xuống, giật lấy bát thuốc uống một hơi cạn sạch.
Giọng của Thúy Đào truyền vào: “Phu nhân, cô thuê tôi đi. Năm nghìn lạng bạc, tôi đảm bảo sẽ giết điện hạ sạch sẽ.”
Ta sờ sờ cái túi rỗng tuếch, trong lòng nghĩ, con bé chết tiệt, cứ nhằm vào nỗi đau của ta mà xát muối!
Còn năm nghìn lạng!
Ta ngay cả năm đồng cũng không có!
Tóm lại, suốt đường đi ồn ào, cũng coi như bình an đến được Tây Bắc.
Vừa vào phủ tướng quân, khắp nơi đều là màu trắng tang tóc.
Trên mái hiên treo đèn lồng trắng, ai ai cũng mặc đồ trắng.
Một đám người vẻ mặt nghiêm nghị đứng đó.
Bọn họ nhìn thấy Tiêu Dực, đồng loạt quỳ xuống.
Ta thấy cảnh tượng này, cũng vội vàng quỳ xuống.
Tiêu Dực kéo ta dậy, đi vào trong.
Bên trong lập linh đường cho Tiên Hoàng hậu.
Tiêu Dực thắp ba nén hương, bảo ta quỳ lạy.
Tiêu Dực nhẹ nhàng nói: “Mẹ, đây là Trịnh Diểu, phu nhân của con.”
Ta dâng hương, cảm thấy rất nhiều người đang nhìn ta.
Có một vị đại tướng quân lớn tuổi bước lên, đưa cho ta một chiếc vòng tay vàng to.
Ông hiền từ nói: “Là một đứa trẻ ngoan.”
Tiêu Dực vuốt đầu ta, ôn hòa nói: “Đây là cậu, Hàn đại tướng quân.”
Ta vội vàng gọi một tiếng cậu.
Thúy Đào đưa ta đến hậu viện.
Mợ chạy ra đón, nắm tay ta khóc một trận, nói ta và Tiêu Dực đã chịu khổ.
Ta mơ màng theo mợ gặp anh họ, em họ.
Lúc ngồi trong phòng, ta nhìn những món quà trên bàn, vẫn còn có chút ngơ ngác.
Ta nhìn xung quanh không có ai.
Hắng giọng, lén lẩm bẩm: “Cậu, mợ, anh họ, em họ.”
Nói xong, lại cảm thấy mình thật ngốc, tự vả vào miệng mình.
Không nhịn được cười hì hì.
Aiya, nhờ phúc của Tiêu Dực, bây giờ ta cũng là người có gia đình rồi.