Đúng!
Ta chuẩn bị bỏ trốn!
Nhưng ta cũng không thể cứ thế mà thẳng thắn thừa nhận được.
Ta rúc vào lòng Tiêu Dực, khóc nức nở.
Đầu tiên là kể từ lúc hai chúng ta quen nhau.
Rồi lại nắm tay chàng, hồi tưởng lại những ngày tháng gian khổ của hai chúng ta ở lãnh cung.
Cảm thấy cảm xúc đã dâng trào đủ, ta mới bắt đầu nói vào vấn đề chính.
“Nếu chàng tạo phản thành công, làm Hoàng đế, sau này lục cung giai nhân nhiều không đếm xuể.”
“Nào là đệ nhất quý nữ, đệ nhất tài nữ, người ta đều là tiểu thư xuất thân từ gia tộc danh giá.”
“Còn ta, chỉ là một kỹ nữ thanh lâu. Cho dù chàng có nhớ đến tình cũ của chúng ta, phong ta làm một vị quý nhân, nhưng ta cũng không ngẩng mặt lên được trước mặt người khác! Nếu cả ngày ở trong cung sống cái cảnh phải bưng nước rửa chân cho người khác, ta thà cầm tiền bạc trốn đi thật xa.”
Ta khóc đủ rồi, kéo tay áo Tiêu Dực lau nước mắt.
Tóm lại, lời đã nói ra rồi.
Muốn chém muốn giết , tùy chàng.
Tiêu Dực bưng một tách trà cho ta uống vài ngụm, tò mò nói: “Nàng nghe ai nói, phải bưng nước rửa chân cho người khác?”
Ta hắng giọng, thành thật nói: “Lúc ta ra khỏi cung, Triệu Vân Dao đã uy hiếp ta, nói nàng ta muốn chứng minh bản thân, xứng đáng với chàng hơn ta. Haiz, tóm lại, mấy hôm nay ta toàn nằm mơ, mơ thấy mình bưng nước rửa chân cho nàng ta.”
Nói đến chuyện nằm mơ!
Cơn tủi thân của ta lại ùa về.
“Trong mơ, người khác hãm hại ta, chàng không nghe ta giải thích, mắng ta là một ả đàn bà độc ác.”
“Còn muốn lôi ta ra ngoài đánh, để mặc người khác nhổ nước bọt vào người ta.”
Tiêu Dực suy nghĩ rồi nói: “Chẳng trách mấy đêm nay, nàng đột nhiên tỉnh giấc véo ta, cắn ta, đánh ta, thì ra là vậy.”
Ta nhìn vết răng trên cổ chàng, chu đáo kéo cổ áo chàng lên.
Nghĩ đến việc sau này Tiêu Dực sẽ bị vô số phụ nữ ngủ cùng, ta vẫn có chút trân trọng chàng.
Ta hôn lên má chàng, vuốt ve tay chàng.
Tiêu Dực nhìn ta một cái, rồi nói: “Tuy đây là thư phòng, nhưng, cũng không có gì là không thể.”
Ta thề!
Lúc đầu ta không có ý đó!
Nhưng chàng đứng dậy đi đóng cửa, đứng trước mặt ta, dựa vào bàn sách, từ từ bắt đầu cởi quần áo.
Tiêu Dực trong trang phục luôn là người rất nghiêm túc.
Chàng không bao giờ mặc những kiểu dáng lòe loẹt.
Trang phục màu trơn, càng làm nổi bật vẻ cao khiết của chàng.
Đôi khi chàng không nói không rằng, lặng lẽ suy nghĩ, trông như một pho tượng ngọc.
Chỉ có thể nhìn từ xa không thể khinh nhờn.
Nhưng bây giờ, chàng nhìn ta, hôn lên tay ta.
Tiến lên một bước, vây ta trong chiếc ghế rộng.
Ta cảm thấy hơi thở cũng có chút nóng rực.
Chàng đang nhẹ nhàng gọi tên ta.
“A Diểu, A Diểu.”
Một tiếng nhẹ hơn một tiếng.
Sức lực lại một lúc một nặng hơn.
Thần trí ta bay bổng, không biết đã phiêu dạt đến đâu.
Cứ quấn quýt đến tận đêm.
Lúc ta tỉnh lại, đã nằm trên giường rồi.
Tiêu Dực thấy ta tỉnh lại, đi tới vuốt tóc ta.
Ta áp mặt vào lòng bàn tay chàng, không biết sao, nước mắt lại rơi xuống.
Ta nhẹ nhàng nói: “Tiêu Dực, chúng ta đến đây thôi.”
Đến đây, mọi thứ đều vừa vặn.
Sau này nhớ lại đều là ngọt ngào.
Tiêu Dực đáp một tiếng: “Được.”
Ta nghe xong, bật dậy một cái, tức giận nói: “Được? Được cái gì mà được! Chỗ nào tốt!”
Tiêu Dực liền cười, “A Diểu, nàng không hợp diễn mấy vai sầu muộn bi ai đâu.”
Ta chua chát nghĩ, ai hợp, Triệu Vân Dao à?
Người ta còn đang làm Thái tử phi, mới không thèm diễn với chàng.
Ta không thể học theo các tài nữ trong sách, sầu muộn một chút sao?
Tiêu Dực đưa ra một cái hộp cho ta, nghiêm túc nói: “Ba ngày nữa, ta phải về kinh. Đây là một số giấy tờ đất đai, ruộng vườn ở Giang Nam. Nếu ta thua, Thúy Đào sẽ đưa nàng về Giang Nam định cư, để nàng cả đời không lo lắng.”
Thì ra, không cần ta chủ động chạy, Tiêu Dực đã sớm chuẩn bị mọi thứ cho ta.
Lần này, ta thật sự khóc.
Nước mắt tuôn như mưa, không có chút mỹ cảm nào.
Ta sụt sịt nói: “Được, nhưng nếu chàng chết, ta sẽ không thủ tiết vì chàng đâu.”
Tiêu Dực “ừm” một tiếng.
Ta hỏi chàng: “Vậy chàng sẽ thắng chứ?”
Tiêu Dực nói: “Khó nói.”
Hai chúng ta không nói gì nữa, lặng lẽ dựa vào nhau.
Một lúc sau.
Ta nói với Tiêu Dực: “Mẹ ta là một kỹ nữ, ta cũng chưa từng gặp bà, bà sinh ta ra rồi mất. Ta lớn lên ở Thiên Hương Lâu, ngoài việc gặp nhiều đàn ông ghê tởm, cũng không chịu khổ gì. Trong lầu đều là những người phụ nữ khổ mệnh, bình thường tuy có đánh nhau, nhưng thật sự gặp chuyện họ cũng sẽ giúp đỡ nhau. Tóm lại, ta chính là một người bình thường như vậy.”
“Tiêu Dực, còn chàng, câu chuyện của chàng chắc chắn rất đặc sắc nhỉ.”