Lẽ ra ta đã bị lôi ra ngoài giết rồi!
Lũ rùa rụt cổ khốn nạn, đám quý nhân đời sau không có lỗ đít!
Lợi dụng bà đây xong là muốn giết ta!
Ta vừa chửi bới vừa khóc lóc gào thét hỏi thăm mười tám đời tổ tông của bọn họ.
Ngay lúc lưỡi dao kề trên cổ ta.
Ngũ hoàng tử không biết từ đâu xông ra.
Chàng bị người ta đánh cho mặt mũi bầm dập, thảm hại vô cùng.
Sau khi Ngũ hoàng tử nhìn thấy ta, chàng đẩy tên cai ngục cầm dao ra, ôm chặt lấy ta.
Ta thoát chết trong gang tấc, điên cuồng khóc lớn.
Đấm thùm thụp vào lưng chàng.
Ngũ hoàng tử nhẹ nhàng vuốt tóc ta, dịu dàng cười nói: “A Dao, A Dao, đừng sợ, ngoan.”
Ta tựa vào lồng ngực ấm áp của chàng, cơ thể lạnh lẽo cứng đờ cuối cùng cũng từ từ ấm lại.
Chưa chết, ta chưa chết!
Ta níu lấy tay áo chàng lau nước mắt nước mũi.
A Dao thì A Dao vậy.
Chỉ cần có thể sống sót, đừng nói là làm thế thân cho Thái tử phi, cho dù làm mẹ của chàng ta cũng bằng lòng!
Ta học theo dáng vẻ của Thái tử phi, cao quý lạnh lùng nói: “Tên ngốc to xác, từ nay về sau, ta chính là Triệu Vân Dao. Ta là người phụ nữ mà ngươi yêu nhất, ngươi phải đối tốt với ta, hiểu chưa?”
Ai ngờ Ngũ hoàng tử lại không ngốc nữa!
Chàng hất tay ta ra, tức giận nói: “Ngươi không phải A Dao!”
Ngũ hoàng tử quay người bỏ đi.
Ta nhìn tên cai ngục đang lăm le, nào dám ở lại, vội vàng đuổi theo chàng.
Ta không ngừng lải nhải sau lưng chàng.
“Ta chính là A Dao!”
“Chẳng lẽ ngươi quên rồi sao? Hai chúng ta vừa mới hôn nhau say đắm trong ngục.”
“Ta là phu nhân của ngươi!”
Ngũ hoàng tử cuối cùng cũng chịu dừng bước.
Chàng quay người chủ động nắm lấy tay ta, nghiêm túc nói: “Được, phu nhân.”
Chúng ta sắp được rời khỏi thiên lao rồi!
Ta vội vàng đi lấy số bạc bị rơi trong ngục.
Không ngờ tên cai ngục lại ôm túi bạc đó, đạp ta ngã lăn ra đất, khinh bỉ nói: “Mơ mộng hão huyền gì thế?”
Ta nén cơn đau ở ngực, nở nụ cười quyến rũ đứng dậy, ngồi vào lòng cai ngục, dịu dàng nói: “Đại ca à, làm ơn đi, ta chỉ là một nữ tử yếu đuối, nếu không có chút tiền bạc phòng thân, ra ngoài biết sống thế nào đây?”
Cai ngục xoa eo ta một cái, để lộ hàm răng vàng khè cười bỉ ổi: “Bạc, gia đây có thể cho cô. Nhưng gia cũng muốn nếm thử xem nữ nhân của Ngũ hoàng tử có mùi vị gì, vừa rồi cô kêu hay lắm.”
Bạc rất quan trọng.
Bạc rất quan trọng!
Nhịn được thì nhịn!
Cái thằng con rùa vương bát đản!
Thật sự không nhịn nổi!
Ta rút cây trâm sắc bén trên đầu, kề vào cổ hắn, hung hăng nói: “Cùng lắm là chết! Dù sao ta cũng đã hầu hạ Ngũ hoàng tử! Giết ngươi, nhiều nhất cũng chỉ bị đánh một trận.”
Cai ngục nhét bạc vào lòng ta, nhổ một bãi nước bọt xuống đất: “Mẹ kiếp! Con điên! Cho cô đấy!”
Ta ôm bạc, kéo Ngũ hoàng tử quay người bỏ đi.
Ra khỏi cửa, mới phát hiện lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Người ta mềm nhũn, chân cũng mềm nhũn, thúc giục Ngũ hoàng tử: “Đi, đi, mau rời khỏi cái nơi quỷ quái này!”