“Vào cái nơi quỷ quái này rồi, cả đời cũng đừng mong có hy vọng.”
Ta và Ngũ hoàng tử bị nhốt vào một cung điện hẻo lánh.
Nghe lão thái giám lẩm bẩm hai câu, ta suýt nữa sợ chết khiếp.
Tưởng rằng phải từ một nơi quỷ quái, chuyển đến một nơi quỷ quái khác.
Không ngờ!
Không ngờ!
Đây đâu phải nơi quỷ quái!
Rõ ràng là tiên cảnh!
Ta đi một vòng trong điện, kinh ngạc đến há hốc mồm.
Trời đất ơi!
Nhìn chiếc giường lớn làm bằng gỗ đàn hương này, những hoa văn chạm khắc này, tay nghề này!
Rồi nhìn tấm màn che thêu Tô Châu này, hoa văn này, chất liệu này!
Bên ngoài còn trồng mấy cây ăn quả.
Nuôi rất nhiều loài hoa quý.
Chỉ là đều thiếu sự chăm sóc, mọc vừa um tùm vừa lộn xộn.
Ngũ hoàng tử ngồi trên bậc thềm ngẩn người.
Ta đi tới đá vào bắp chân chàng, chua chát nói: “Các người là quý nhân, dù có sa cơ thất thế cũng sống tốt như vậy à.”
Ở nơi rộng rãi như thế này.
Lúc ta còn ở thanh lâu, phải chen chúc với năm, sáu tỷ muội trên một chiếc giường lớn.
Buổi tối ngủ không dám lật người, sợ vô tình hôn phải miệng người khác.
Bên ngoài có tiếng động.
Ta áp tai vào nghe, thì ra là có người đến đưa đồ!
“Ngũ hoàng tử điên thật rồi.”
“Vẫn là Thái tử phi nhân từ, cho chúng ta mang một số đồ cũ của Ngũ hoàng tử đến.”
“Hoàng hậu mấy hôm trước bệnh mất, Hoàng thượng ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn một cái, tâm tư đều đặt hết lên người Quý phi.”
“Hoàng hậu dù sao cũng chỉ xuất thân từ một gia đình nhỏ bé, chết đi cũng vừa hay nhường chỗ cho Quý phi.”
Ta nghe đến đây, liếc nhìn Ngũ hoàng tử.
Cố ý đá một cái vào cửa.
Bên ngoài lập tức im bặt.
Các cung nữ đặt đồ ở ngoài cửa, ta nhìn xem.
Ối!
Cũng nhiều phết!
Chăn nệm, quần áo, sách.
Ta nhìn đống sách đó, quay đầu phàn nàn: “Người tình cũ của chàng có phải là kẻ ngốc không vậy! Lúc này mà còn tặng sách gì chứ?”
Ta tiện tay ném những cuốn sách đó vào góc, tiếp tục lục lọi.
Chết tiệt!
Sao không tặng chút đồ có giá trị chứ!
Ta chửi bới: “Người trong cung các người đều uống sương mà lớn à?”
Ngũ hoàng tử chỉ vào cái túi trên bàn, ngốc nghếch nói: “Phu nhân có bạc.”
Ta ôm lấy bạc, cảnh giác nói: “Đừng có mơ! Cả đời này ta không thể tiêu tiền cho đàn ông.”
Ngũ hoàng tử cứng rắn cướp mất một thỏi bạc của ta, khiến ta tức đến mức muốn đánh chàng.
Nhưng tiếc là thực lực chênh lệch quá lớn!
Ngũ hoàng tử một tay chống đầu ta, một tay chỉ vào ngực ta nghiêm túc nói: “Phu nhân, bị thương, lấy bạc mua thuốc.”