Coi như tên ngốc này có chút lương tâm, biết quan tâm đến vết thương của ta.
Tất nhiên ta không dùng bạc của mình để mua thuốc!
Mà là dùng những cuốn sách rách đó đổi lấy thuốc cao trị bầm tím.
Tên thái giám đổi thuốc với ta cười đến không khép được miệng.
Cũng không biết những cuốn sách đó đáng giá bao nhiêu tiền.
Nghe nói là bản sách quý hiếm ngàn vàng khó cầu.
Cầm thuốc quay về.
Ngũ hoàng tử ngồi bên giường, cúi đầu có vẻ không vui.
Haiz, xem con cháu rồng phượng nhà người ta kìa, đúng là khác biệt.
Người ngốc rồi mà còn biết giành sách với ta.
Thứ đó có ăn được không?
Ta cũng không thèm để ý đến chàng, cởi quần áo ngồi trên giường bôi thuốc lên vết thương.
Trên lưng và ngực đều có vết trầy xước.
Ngũ hoàng tử nghe ta xuýt xoa, cũng không còn dỗi nữa.
Chàng là người kỹ tính, lại còn biết rửa tay sạch sẽ rồi mới bôi thuốc cho ta.
Hai chúng ta ngồi đối diện nhau trong màn.
Chàng cụp mắt bôi thuốc cao lên ngực ta, kết quả là mặt càng lúc càng đỏ.
Ta nhìn dáng vẻ cúi đầu thuận theo của chàng, khiến trong lòng ta dấy lên một ngọn lửa tà.
Tay chàng luôn ở mép yếm, không tiến thêm một bước.
Ta cố ý áp sát vào, ôm lấy cổ chàng, cắn tai chàng: “Lớn không? Trắng không?”
Lời này vừa nói ra, hơi thở của chàng cũng nặng nề hơn một chút.
Ta đắc ý nói: “Hừ, trước đây các tỷ muội trong lầu đều nói, thân thể này của ta, đàn ông nào nhìn thấy cũng không đi nổi.”
Haiz, bị nhốt trong cung điện này, mỗi ngày cũng không có việc gì làm.
Ta càng nhìn Ngũ hoàng tử, càng thấy chàng trông thật sự rất ưa nhìn.
Còn ta, lại có khuôn mặt giống Thái tử phi, tương lai không biết sẽ mang đến cho ta bao nhiêu tai họa.
Chẳng bằng nhân lúc chưa bị những gã đàn ông chó má khác làm bẩn, cứ vui vẻ với Ngũ hoàng tử.
Ở trong ngục ta đã rõ rồi, người đàn ông này có vốn liếng!
Thế mà chàng lại là kẻ không biết điều, vén rèm lên định đi.
Ta cởi yếm ném vào mặt chàng, tức giận nói: “Ta đã bằng lòng cho tên ngốc nhà ngươi chiếm hời rồi! Ngươi chạy cái gì mà chạy! Nếu ngươi đi, ta sẽ tìm một thị vệ vào đây sưởi ấm chăn!”
Ngũ hoàng tử nắm lấy chiếc yếm màu hồng đào của ta, quay đầu nhìn ta, vừa khó xử vừa tủi thân nói: “Phu nhân đau.”
Lúc này ta mới hiểu ra, chàng đang nói đến lần ở trong ngục.
Tên ngốc!
Sự phiền muộn trong lòng ta lập tức tan biến.
Lúc đó bị nhiều người nhìn như vậy, tuy ta có chút không thoải mái, nhưng cũng là cố ý kêu lớn một cách khoa trương.
Ta kéo chàng vào, dỗ dành chàng: “Ngươi hôn ta đi, sẽ không đau nữa.”
Haiz!
Ngũ hoàng tử là người ham học hỏi!
Dạy gì biết nấy, còn biết suy một ra ba.
Ta mệt đến mức một ngón tay cũng không muốn động, chàng còn biết bưng nước đến lau người cho ta.
Trước khi ngủ, chàng ôm ta vào lòng, dịu dàng vuốt ve tóc ta.
Thái độ đó khiến ta cảm thấy mình như được đối xử như một món bảo vật.
Lòng ta mềm đi một chút, vỗ vỗ lưng chàng nhẹ nhàng nói: “Ta tên Trịnh Diểu, Diểu trong yểu điệu thục nữ. Sau này, không được gọi sai tên ta.”
Ngũ hoàng tử cúi đầu cọ vào mặt ta, giọng nói ôn hòa: “A Diểu giọng ngọt quá, gọi ta là tên ngốc, ta cũng thích nghe.”
Tên ngốc!
Thật biết dỗ người!
Ta vui vẻ ngủ thiếp đi.
Ở đây sống qua ngày với tên ngốc này cũng khá tốt.