Thời gian trôi qua rất nhanh.
Bảy tuổi. Tám tuổi. Mười hai tuổi.
Tôi trưởng thành từng ngày bên cạnh Phó Nghiễn.
Ông đã cai thuốc lá. Ngay trong ngày nhận nuôi tôi, ông đã cai rồi.
Ông che những hình xăm lại. Không phải xóa đi, mà bắt đầu mặc áo dài tay vào mùa hè.
Tôi từng hỏi ông tại sao.
Ông nói:
“Để lần sau bố đi họp phụ huynh, những phụ huynh khác khỏi tưởng xã hội đen đến kiểm tra trường học.”
Ông học nấu ăn. Mặc dù trình độ có hạn, nấu tới nấu lui cũng chỉ có ba món là sườn xào chua ngọt, trứng xào cà chua và mì ăn liền.
Nhưng sáng nào ông cũng thức dậy lúc sáu giờ để làm bữa sáng cho tôi.
Bất kể mưa gió.
Từ lớp Một đến tận cấp Ba.
Ông còn học cách buộc tóc. Đây là kỹ năng tốn nhiều thời gian nhất.
Hai năm đầu, tóc ông buộc cho tôi chẳng khác nào ổ gà. Tôi mang cả đầu tóc rối đến trường, bạn học còn hỏi có phải trên đầu tôi đang có một con chim làm tổ hay không.
Sau đó, không biết ông đã xem bao nhiêu video hướng dẫn, cuối cùng cũng học được cách tết tóc.
Nhưng tay ông quá lớn, bím tóc tết ra lúc nào cũng lỏng lẻo.
Tôi chưa từng chê.
Dù chỉ một lần.
Ông không cho tôi gọi mình là “chú Phó” nữa.
Có lẽ là năm tôi tám tuổi.
Một hôm, tôi đang làm bài tập, thuận miệng gọi:
“Chú Phó, con không tìm thấy cục tẩy.”
Ông bước tới, đặt bộp cục tẩy lên bàn tôi.
Sau đó nói:
“Gọi bố.”
Tôi sững người.
Ông cũng sững người, giống như câu nói ấy tự nhiên bật ra khỏi miệng.
Hai người nhìn nhau.
Không khí đông cứng ba giây.
“…Gọi thì gọi.”
Tôi cúi đầu, vành tai nóng lên.
“Bố, con tìm thấy cục tẩy rồi.”
Ông đứng tại chỗ.
Không hề nhúc nhích.
Sau này Hứa Thành kể với tôi, tối hôm đó anh nhìn thấy Phó Nghiễn ngồi một mình trong phòng làm việc, nhìn quyển sổ hộ khẩu suốt nửa tiếng.
Hứa Thành không thể miêu tả biểu cảm trên mặt ông.
Nhưng anh nói:
“Giống như trúng năm triệu nhưng lại không dám tin.”