Mười lăm tuổi.
Lớp Chín.
Tuổi dậy thì đến.
Tôi bắt đầu có những tâm tư và bí mật riêng.
Nhưng đối với Phó Nghiễn, tôi không có gì phải giấu.
Ngoại trừ một chuyện.
Có một nam sinh viết thư tình cho tôi.
Lá thư được gấp thành hình trái tim, nhét vào ngăn bàn.
Nội dung rất ngây thơ, kiểu như “cậu là mặt trời đẹp nhất trong lòng tớ”.
Tôi không để ý.
Tôi gấp lá thư lại rồi kẹp vào sách giáo khoa.
Kết quả là tối hôm đó, khi Phó Nghiễn giúp tôi sắp xếp cặp sách…
“Đây là cái gì?”
Ông cầm tờ giấy hình trái tim.
Biểu cảm trên mặt giống như đang bị táo bón.
“Thư tình.”
Tôi ngồi trước bàn học, bình tĩnh trả lời.
“Ai viết?”
“Nam sinh lớp bên cạnh.”
Im lặng.
Một khoảng im lặng kéo dài mười giây.
“Con nghĩ thế nào?”
Ông hỏi.
“Không nghĩ gì cả.”
“Không đồng ý chứ?”
“Bố.”
Tôi quay lại nhìn ông.
“Con mới mười lăm tuổi.”
“Mười lăm tuổi thì sao?”
Ông siết tờ giấy chặt hơn.
“Mười lăm tuổi đã có người nhòm ngó rồi à?”
“…Bố đừng bóp nữa, đó là thư người ta viết.”
“Bố vứt giúp nó.”
“Tùy bố.”
Ông nhét lá thư tình vào túi.
Tôi tưởng chuyện này đã kết thúc.
Ngày hôm sau tan học, tôi phát hiện nam sinh viết thư tình vừa nhìn thấy mình liền đi đường vòng, sắc mặt trắng bệch như gặp ma.
Trên đường về nhà, tôi hỏi Hứa Thành.
Hứa Thành ho khan một tiếng.
“Trưa nay Tổng giám đốc Phó đã đến cổng trường của cô.”
“…Sau đó thì sao?”
“Sau đó ngài ấy chỉ đứng ở đó.”
Hứa Thành dừng lại.
“Mặc áo phông đen. Không mặc áo khoác.”
Không mặc áo khoác đồng nghĩa với việc toàn bộ hình xăm đều lộ ra.
“Nam sinh kia tan học bước ra, nhìn thấy Tổng giám đốc Phó.”
“Tổng giám đốc Phó không nói gì. Chỉ nhìn cậu ta một cái.”
“Chỉ một cái.”
“Sau đó đứa trẻ kia lập tức…”
“Lập tức làm sao?”
“Chân mềm nhũn.”
Tôi không biết phải nói gì.
Khi trở về nhà, Phó Nghiễn đang đứng trong bếp chặt sườn.
Tôi tựa vào cửa bếp nhìn ông.
“Bố.”
“Ừ.”
“Có phải bố đến dọa bạn nam kia không?”
Con dao dừng lại một chút.
“Không có.”
“Hứa Thành nói rồi.”
“Hứa Thành nhiều chuyện quá.”
Ông tiếp tục chặt sườn.
“Ngày mai bảo cậu ta chạy mười cây số.”
“Bố.”
“Ừ.”
“Sau này bố đừng tới nữa.”
Ông dừng dao, nhìn tôi.
“Sao vậy? Thương nó à?”
“Không phải.”
Tôi thở dài.
“Con sợ bố không chỉ dọa một mình cậu ấy. Con còn phải học ở trường đó thêm hai năm nữa, bố đừng dọa bạn học của con đến mức để lại ám ảnh tâm lý.”
Ông im lặng một lát.
“Được.”
“Nếu sau này nó còn dám viết thư cho con…”
“Cậu ấy không dám nữa đâu.”
“Vậy thì tốt.”
Ông hài lòng tiếp tục chặt sườn.
Tôi không nhịn được bật cười.
Đây chính là bố tôi.
Ba mươi năm trước, ông là người tàn nhẫn khiến tất cả mọi người trong hộp đêm đều sợ hãi.
Ba mươi năm sau, ông đứng trước cổng trường và trở thành cơn ác mộng lớn nhất của nam sinh cấp Hai.