Cơn đau dữ dội càn quét khắp cơ thể tôi.
Tôi kinh hãi mở to hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu hiện lên cảnh tượng bản thân bị người ta hại chết.
Cho đến khi cảm giác kinh hoàng đó hoàn toàn biến mất, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, cảm thán nói: "Xem ra, tôi lại trùng sinh rồi."
Tôi cầm điện thoại lên xem giờ, vẫn là một tuần trước khi ngày tận thế giáng xuống.
Đây đã không phải là lần trùng sinh đầu tiên của tôi nữa.
Lần đầu tiên tận thế buông xuống, tôi dựa vào chút vật tư trong nhà để chống chọi qua những ngày đầu.
Cho đến khi cạn kiệt vật tư, tôi bị chết đói ngay trong nhà mình.
Tôi trùng sinh.
Dựa vào ký ức kiếp trước, việc đầu tiên sau khi trùng sinh của tôi là tích trữ một lượng lớn vật tư.
Nước, lẩu tự sôi, lương khô, có thể trữ được bao nhiêu thì trữ bấy nhiêu.
Sau khi tận thế ập đến, một mình tôi nằm trong nhà vui vẻ xem phim truyền hình, ăn lẩu, chuỗi ngày trôi qua thật sự rất thoải mái.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi đoán đời này mình có thể sống được rất lâu.
Đều tại cái lòng thương người chết tiệt của tôi.
Trong nhóm chat của khu chung cư có hai mẹ con nói rằng họ đã nhịn đói mấy ngày liền, cầu xin những người hảo tâm cho chút đồ ăn.
Đương nhiên tôi từng nghe nói tới câu lòng người khó đoán trong ngày tận thế, hay lòng thương người thì chết trước.
Nhưng phẩm chất được đúc kết từ bao năm giáo dục bắt buộc sao có thể khiến tôi thấy chết mà không cứu.
Hơn nữa, tôi luôn nghĩ rằng con người dù có xấu xa đến mấy cũng chẳng thể tệ đến mức nào.
Sau đó, tôi đã nhận được một bài học.
Bọn họ là một gia đình ba người, hai mẹ con phụ trách giả vờ đáng thương để thu hút sự đồng cảm.
Tôi cứ thế mắc mưu của chúng.
Sau khi tôi mở cửa phòng, gã đàn ông của gia đình đó đột nhiên từ phía sau hai mẹ con lao ra, cướp đoạt vật tư của tôi.
Cứ thế, tôi lại trùng sinh.
Mặc dù cảm thấy trùng sinh hai lần rất kỳ lạ, nhưng có thể sống thì ai lại muốn chết cơ chứ.
Sau khi trùng sinh, tôi lại làm theo cách cũ, chuẩn bị lượng lớn vật tư rồi sống lay lắt qua ngày tận thế.
Hai mẹ con kia lại giả vờ đáng thương trong nhóm, tôi chỉ cười cho qua chuyện.
Lại tin tưởng bọn họ thì não tôi đúng là có vấn đề rồi.
Bất kể trong nhóm có tin tức gì tôi cũng không trả lời, chủ yếu giả vờ như đã bốc hơi khỏi thế gian.
Dù sao ngày tận thế cũng có bao nhiêu người chết, việc cả gia đình biến mất tập thể cũng rất nhiều, một mình tôi căn bản sẽ không thu hút sự chú ý của người khác.
Dựa vào số vật tư tích trữ được, ngày ngày ở nhà ăn lẩu không ngon sao?
Cùng đám người bên ngoài không có vật tư, không dám ra ngoài tìm kiếm, chỉ biết nội chiến kia góp vui cái nỗi gì?
Đáng tiếc là không biết kẻ mù mắt nào thông qua sự phản chiếu của tấm pin mặt trời, phát hiện ra tấm pin mặt trời tôi lắp trên nóc nhà.
Hắn còn dùng flycam chụp lại hình ảnh rồi gửi vào trong nhóm.
Đám người này lại đăng bức ảnh lên diễn đàn, trải qua một phen phân tích của người khác.
Nói rằng tôi đặt nhiều tấm pin mặt trời trên tầng thượng như vậy, chắc chắn đã biết trước điều gì đó, đa phần là một con cá lớn.
Tôi nói này, tôi ở tầng thượng, lắp đặt nhiều tấm pin mặt trời thì cản trở chuyện gì của bọn họ chứ.
Thông qua màn phân tích của bọn họ.
Được rồi, tôi lại bị lộ.
Một nhóm người sống sót đã chạy đến nhà tôi phá cửa, không những cướp đi toàn bộ vật tư mà còn giết chết tôi.
Thôi xong, thế này lại phải bắt đầu lại từ đầu rồi.