Tôi lắc lắc cái đầu vẫn còn đang nhức mỏi.
Trải qua nhiều lần trùng sinh, tôi đã sớm không còn sự vui sướng như những lần đầu.
Nhưng nghĩ nửa ngày, lại cảm thấy mỗi lần chết đi đều phải trải qua một lần đau đớn, sống lại rồi còn phải tích trữ vật tư từ đầu.
Thật sự phiền phức muốn chết.
"Thôi bỏ đi, vẫn nên nghĩ cách làm sao chống chọi qua ngày tận thế thì hơn."
Tôi ghi lại toàn bộ vật tư cần thiết, trên danh sách có rất nhiều thứ đã được lên kế hoạch từ trước.
Nhưng sau những lần trùng sinh, tôi lại dựa vào kinh nghiệm của kiếp trước để thêm vào rất nhiều thứ mới.
Mà việc đầu tiên cần làm bây giờ vẫn là cải tạo lại nơi trú ẩn của tôi.
Trước kia do vấn đề tiền bạc, tôi đã không thay cửa thành cửa chống nổ cấp ngân hàng như trong mấy bộ tiểu thuyết tận thế.
Cứ nghĩ rằng bản thân chỉ cần cẩn thận một chút, không để người khác phát hiện là được rồi.
Nhưng hết bài học xương máu này đến bài học xương máu khác khiến tôi hiểu ra, cánh cửa phòng bình thường chẳng có tác dụng gì, người khác rất dễ dàng có thể phá mở.
Thay thôi, thay thành cửa chống nổ.
Còn cả mấy tấm kính kia nữa, cũng đổi thành kính chống đạn, dán thêm màng chống nổ.
Dù sao thì cũng đến tận thế rồi, giữ lại tiền thì có ích gì chứ.
Tôi liên hệ thợ đến tận nhà lắp đặt cửa chống nổ và cửa sổ chống đạn, dưới sự cám dỗ của việc thêm tiền.
Bọn họ đảm bảo với tôi sẽ lắp đặt xong trong vòng ba ngày.
Đồng thời, tôi lại tìm đến người bán buôn trước kia, đặt mua một lượng lớn nước uống, lẩu tự sôi, lương khô cùng đủ các loại đồ hộp.
Những thứ này trong ngày tận thế là không thể thiếu.
Đã có kinh nghiệm từ mấy lần trước, tôi có cách qua mặt tất cả mọi người trong khu để vận chuyển vật tư về an toàn.
Còn về vấn đề dùng điện.
Lần thứ hai là do tấm pin năng lượng mặt trời bị những người sống sót khác phát hiện nên tôi mới toi mạng.
Kiếp này, tôi nhất định phải rút ra bài học.
Từng hàng tấm pin mặt trời quá mức rõ ràng, rất dễ khiến người ta phát hiện ra vấn đề.
Tôi chỉ giữ lại hai tấm pin phát điện.
Về phần mấy cái tủ đông cỡ lớn dự định mua từ trước gì đó, tôi cũng không cần nữa, chỉ để lại một cái, thỉnh thoảng dùng một chút, lúc nguy cấp mới sử dụng đến.
Không có tủ đông thì không thể mua quá nhiều các loại thịt.
Đối với một tín đồ cuồng thịt mà nói, đây tuyệt đối là một chuyện vô cùng tàn nhẫn.
May mà tôi đã có biện pháp khắc phục, mua lượng lớn lạp xưởng, thịt xông khói, cùng vài loại thịt bò, thịt cừu sấy khô.
Mấy loại thịt bò thịt cừu khô này cứng ngắc như khúc gỗ vậy.
Có để trong thời gian dài cũng chẳng bị làm sao.
Trái cây, rau củ các loại, lúc đặt hàng chỗ người bán buôn tôi đã mua một đống trái cây đóng hộp.
Mua thêm chút trái cây, rau củ sấy khô nữa là cơ bản có thể giải quyết được vấn đề này.
Thật sự không được thì còn có viên sủi vitamin.
Không có điện năng lượng mặt trời, việc nấu ăn sẽ trở thành một rắc rối lớn.
Không thể dùng bếp từ, khí gas tự nhiên cũng sẽ bị cắt trong thời gian ngắn.
Tôi suy nghĩ một chút, dự định mua hai bình gas đặt trong nhà, có hai bình gas này chắc có thể giúp tôi cầm cự được một khoảng thời gian dài.
Hơn nữa, đa phần những đồ tôi mua đều là thực phẩm tự sôi, hoặc mở hộp là có thể ăn liền.
Chắc cũng không có nhiều lúc cần dùng đến bình gas.
Tôi lên kế hoạch kỹ càng trên giấy, sau khi thợ lắp đặt cửa chống nổ và cửa sổ chống đạn đến, tôi dặn dò bọn họ vài câu.
Sau đó liền thuê một chiếc xe tải nhỏ, đi thẳng tới chợ lương thực gần đó.
Lấy mỗi loại gạo và bột mì đóng gói hút chân không mười bao.
Mỗi bao gạo, bột mì này nặng hai mươi cân, bốn trăm cân gạo và bột mì chắc đủ để tôi ăn rất lâu rồi.
Chủ yếu là đã có kinh nghiệm từ kiếp thứ hai, tôi không dám lắp đặt số lượng lớn tấm pin năng lượng mặt trời.
Dựa vào hai bình gas kia thì nấu chẳng được mấy bữa cơm, mua nhiều gạo bột mì hơn nữa cũng vô dụng.
Lương thực chính vẫn là lương khô và đồ hộp.
Ông chủ cửa hàng lương thực hỏi tôi mua nhiều đồ cùng một lúc như vậy để làm gì.
Tôi nói muốn mở một nhà hàng, sau khi nghe xong, ông ấy không những giảm giá cho tôi mà còn tặng thêm rất nhiều gia vị.
Và đưa cho tôi một tấm danh thiếp.
Bảo rằng sau này cần món gì, cứ gọi điện thoại để ông ấy cho người giao trực tiếp tới là được.
Tôi nhận lấy tấm danh thiếp, dặn dò ông ấy mấy ngày sắp tới hạn chế ra khỏi nhà, rồi lái chiếc xe tải nhỏ tới một siêu thị gần đó.
Mua sắm một lượng lớn đồ dùng sinh hoạt.
Sau đó, tôi lại chạy đến mấy hiệu thuốc, mua đủ lượng thuốc men dự phòng dùng trong mười năm.
Còn về phần vũ khí.
Cảm thấy hơi thừa thãi, cho dù có đưa tôi một cây đao, chưa chắc tôi đã có gan giết người.
"Chắc không có vấn đề gì đâu, cùng lắm thì bắt đầu ván mới vậy."
Tôi thầm suy nghĩ trong lòng, nhưng để an toàn, vẫn lên mạng mua thêm vài thanh Đường đao, dùi cui điện.
Lại tiêu một số tiền lớn mua vài chiếc flycam.
Kiếp thứ hai chẳng biết là tên nào.
Suốt ngày điều khiển flycam bay lượn lung tung trên không trung, chụp ảnh tấm pin năng lượng mặt trời trên mái nhà tôi rồi gửi vào nhóm chung cư.
Lần này tốt nhất đừng để tôi biết là ai, nếu không nhất định phải cho hắn ta biết tay.