Tôi ngỏm củ tỏi đâu đó N lần, rồi cũng chật vật trùng sinh N bận.
Ngó đống hàng tồn la liệt quanh bốn góc nhà che khuất cả bóng hình, tôi đâm ra hồ nghi thắc mắc điều kì dị bí hiểm gì đang xúi giục vận hành cái vòng luân hồi này.
Vắt óc đắn đo cả ngày trời mới tìm thấy lời giải đáp chân lý đích thực.
Cớ làm sao tôi cứ đâm đầu tìm đủ mọi thể loại cách để duy trì sinh mệnh bấp bênh khi mà cái đống tận thế kinh hãi nó đã buông trướng che đậy như thế.
Tận dụng quãng thời gian một tuần mốc lấp đầy thú vui tiêu khiển trước lúc mạt thế kéo tới hưởng thụ không được sao.
Thẳng tay bóc lột mấy cái app vay nóng tín dụng trên không gian mạng, bung xõa tiền du hí tùy thích, ném tiền tùy tâm ý sảng khoái.
Đằng nào thì trùng sinh lần kế tiếp, có lão giời nào nắm tẩy mấy thứ tôi đã từng nhúng chàm đâu mà sợ bố con thằng nào.
Ngay lúc này đây, tôi như gặt hái được chân đạo tối thượng của cõi trần gian.
Chỉ trực rình mạt thế nhen nhóm tới là tôi tự cướp đi nhịp thở, hân hoan quay về những chuỗi ngày đắm chìm trong bể bơi hạnh phúc sung mãn.
Đảo qua luân hồi đúng lịch trình tận thế hiển linh, tôi ngồi thu mình bẹp dí dưới sàn bóp lấy thanh gươm đâm chuẩn bị hành quyên cho nhát cắt định đoạt.
Thời khắc thanh đao tuốt khỏi lớp vỏ ngoài bọc lấy, tia sáng lạnh toát lóa mờ tạt thẳng lên đôi mắt trân trân mở to, tôi ngơ ngác soi bóng dung mạo bản thân mình lấp lánh phản quang rõ nét từ chiếc đao lưỡi sắt bóng loáng.
Không ngờ, tôi dĩ nhiên đã lốt vào một phiên bản thây ma rỗng tuếch thịt khô máu đông từ khi nào chẳng rõ.
—Hoàn—