Lại là chiếc giường thân thương, lại là tấm trần nhà quen thuộc xưa kia.
Quả nhiên, tôi lại một lần nữa trở về với kiếp sống mới.
Y như khuôn đúc của lần trước, tôi dành thời gian gia cố sửa sang lại mái ấm, nạm thêm cửa chống nổ, khảm vô vài tấm kính chống đạn.
Mua sắm vơ vét cả lố nước nôi lẫn thực phẩm đồ ăn thức uống.
Vừa ngó thấy mặt tôi, ông chủ tiệm bách hóa lập tức thân mật đi tới đón tiếp, mồm liến thoắng bảo thoạt nhìn đã thấy một cỗ thân thiết khó diễn tả bủa vây chóp mũi.
Sao lại không thân cho được chứ, tiệm nhà ông này đã bán đồ nhẵn mặt tôi từ hồi kiếp trước cho đến nay rồi đấy.
Không quen mới thấy có vấn đề đấy.
Có điều, cả cái thế giới này cũng chỉ có độc nhất mình tôi chịu cảnh luân hồi không hồi kết, chứ lão chủ tiệm thì đời nào biết tới những ký ức kinh hãi của kiếp trước.
So với hồi đầu mới trùng sinh, mấy thứ đồ tôi mua về cơ bản cũng chẳng khác bao nhiêu.
Cùng lắm là lúc tiện đường rẽ ngang tiệm đồ kim khí để gom ổ khóa, tôi sắm thêm mấy chiếc máy khoan, súc tích hẳn thêm một cuộn dây điện cắm mười mấy mét.
Ngay sau khi tiếng chuông tận thế buông xuống, tôi lao vút tới cắm điện vào cuộn dây chạc, tay xách nách mang vác luôn máy khoan cắm chốt tại vị trí hành lang lầu mười chín.
Mặc kệ tiếng la ó kêu rên rầm trời quanh quẩn phía xa xăm, tôi hục hặc lao đầu vào đào bới cái nền nhà bê tông cốt thép của khu vực cầu thang.
Dĩ nhiên ba cái bậc thang đúc đặc ruột chằng chịt rễ thép làm sao mà đập tan dễ dàng cho được.
Tôi khom mình bào ròng rã suốt nửa tiếng đồng hồ.
Cũng chỉ đục thủng được một lỗ con con, còn toàn thân mỏi nhừ rã rời tay chân, cánh tay bê máy cưa như dại ra run lẩy bẩy từng đợt.
Trong đầu cũng nảy số định bỏ dở, cơ mà cứ hễ hiện hồn cái bọn thây ma xách máy cưa máy chém ngầu lòi ngoài hành lang kia, nội lực lại sục sôi trở lại.
Kệ xác đống sỏi đá gạch vụn vỡ vụn bắn ra văng tung tóe trầy trụa lên mặt.
Bàn tay vẫn không ngừng nghỉ công việc đào hầm của mình.
Trầy trật cho đến khi mấy cái tiếng khóc thét điên dại bên ngoài mờ nhạt chìm dần đi, tôi mới đục khoét triệt để lối cầu thang nối liền từ lầu mười chín tới lầu hai mươi.
Cầu thang sập đứt đoạn, tấm lòng thấp thỏm của tôi triệt để được tháo bỏ.
Lộ trình chênh vênh một mảng cao tầm ba bốn mét đứt quãng rành rành giữa chừng thế này, tôi để xem đám tàn dư sống sót với lũ thây ma đui mù kia lấy gì lượn cánh bay vút lên thiên đàng cho được.
Ngày nào cũng nhâm nhi vài lon đồ hộp lẩu tự sôi, đu trend đủ mọi thể loại phim truyền hình giải khuây, chuỗi ngày êm ả thái bình sớm thôi cũng khiến tôi cảm thấy bí bách cuồng chân vì tẻ nhạt.
Bòn mót được mấy cuốn tiểu thuyết tiện tay vớ bậy trong đợt đi vơ vét hàng tồn.
Chợt ngó thấy bìa sách ghi dòng chữ chình ình "Tuyên Ngôn", không nghĩ ngợi nhiều, tay tôi tiện đường mở toang cánh cửa sổ lẳng nó bay vèo ra ngoài.
"Tận thế xổng chuồng rồi, còn học mấy cái học thuật này tế ai không biết."
Có điều thứ duy nhất tôi bỏ sót là, cái cục tự trọng bằng giấy kia sau khi bị tôi lẳng xuống theo phương thẳng đứng đã vô tình đập ngay chóc đầu một con thây ma xui xẻo.
Dần dà qua một thời gian trôi nổi, khu chung cư cắt điện toàn tập, rồi cũng sau mấy ngày tăm tối mù mịt, nhóm côn đồ quen thuộc kia vẫn lái cái xe tải nghênh ngang xộc thẳng vô sân khu dân cư.
Bọn chúng xâm nhập chui rúc vào bên trong tòa nhà của tôi, chỉ tích tắc đã sừng sững chiếm đóng góc khung ảnh máy theo dõi.
Bất quá tới khi chạm mặt khoảng không vô định đứt gãy ngay lối cầu thang bị thiếu hụt, cả đám ngẩn tò te hóa đá.
Mấy gã vắt óc nghĩ ngợi mưu tính trăm phương ngàn kế cũng đành bó tay câm nín, sau cùng xoay sở dời tầm ngắm mưu đồ chuyển sang nhóm người sống sót khác của khu cư xá để nhặt nhạnh đút lót cái bụng rỗng tuếch.
Lần này tôi in sâu nằm lòng bài học cay đắng ở kiếp trước, lôi đống rác hôi hám ra tút sâu ngoài cái bãi hoang cạn không lấp lóe sau góc rẽ phi tang sạch.
Thầm nhủ trong đầu bụng dạ đắc ý mãn nguyện, chuyện thế này còn tòi ra mớ drama rắc rối gì nữa không?
Nhưng hừng đông hôm sau rạng sáng thức giấc, trên hình ảnh camera soi tỏ chình ình gần trăm con thây ma buông lỏng tự tại giăng mắc đầy khu.
Khốn nỗi là, cả bầy thây ma đang trơ mắt nhìn trừng trừng mảng cầu thang khuyết sứt, rành rành tự dưng dưới hiệu lệnh chỉ huy bài bản từ một con thây ma chóp bu mà tụ lại chồng người lên cao vút như một cầu thang sống sừng sững tạc thành.
"Chơi như này rồi ai chơi lại?"
Tôi kìm nén không đặng văng ra một tràng thóa mạ cay nghiệt, kết cục dĩ nhiên ngỏm củ tỏi bất chấp có dự báo từ trước.