Ba ngày trôi qua, số lượng người la ó ầm ĩ trong nhóm chung cư vì cạn kiệt vật tư ngày càng nhiều.
Sự mất tích của gia đình kia chẳng hề dấy lên sự chú ý của bất kỳ ai.
Số người phát ngôn trong nhóm mỗi ngày đều giảm dần, đối với những kẻ sống sót chết đi một cách lặng lẽ này, những người còn lại sớm đã chai lì cảm xúc.
Tôi nhìn mọi người trong nhóm không ngừng bận tâm về vấn đề đồ ăn.
Dùng một tài khoản ảo khác đăng một câu vờ như lơ đãng lên nhóm.
"Mọi người xem có phải căn 1302 tầng 13 tòa nhà số 3 đã biết trước chuyện tận thế hay không, chứ tại sao qua bao nhiêu ngày rồi mà vẫn không thấy nóng nảy, suốt ngày cứ điều khiển flycam lượn lờ trong chung cư mãi thế."
"Gia đình bình thường không có việc gì ai lại đi mua flycam làm gì?"
Những kẻ sống sót trong chung cư từng nhìn thấy gã đàn ông lái flycam dạo quanh không hề ít, lời của tôi vừa đăng vào nhóm.
Lập tức thu được sự đồng tình của rất nhiều người.
Thực chất lời nói của tôi cơ bản chẳng chịu được mổ xẻ phân tích.
Trong nhóm thiếu gì người dư dả vật tư nên chưa bị ép vào đường cùng.
Về phần flycam, vốn chẳng phải món đồ gì hiếm lạ, có người mua cất trong nhà thi thoảng mang ra bay vài vòng chơi đùa cũng hết sức bình thường.
Nhưng đối với đám người sống sót đã đói khát mấy ngày nay trong nhóm mà nói, ai rảnh quan tâm chuyện này có hợp logic hay không, có chịu được mổ xẻ phân tích hay không chứ.
Câu nói này giống hệt một đốm lửa nhỏ, nhìn thì có vẻ chẳng hề quan trọng, nhưng lại có thể thổi bùng ngọn lửa dục vọng sâu thẳm bên trong lòng mỗi người.
Sau khi tôi ném ra câu hỏi tưởng chừng vô tình này, những người khác ngay lập tức tự mình tưởng tượng ra đủ mọi đáp án.
Rất nhanh đã thành công kết tội cho gã đàn ông lái flycam.
Trong nhóm có người lập tức chỉ trích hắn ta có đồ ăn trong tay lại không chịu san sẻ cho những người khác.
Lại có kẻ bảo hắn ta là người được trùng sinh, đã biết trước thông tin tận thế sắp tới, nhưng lại chỉ quan tâm đến bản thân mình, bỏ mặc sống chết của người trong khu.
Cho dù hắn ta có ra sức thanh minh giải thích cỡ nào, cũng chẳng có một ai tin tưởng hắn.
Thật lâu sau, qua ống nhòm, tôi nhìn thấy người đàn ông chơi flycam lấy từ phòng bếp ra một con dao phay, nắm chặt trong tay.
Đứng nấp ở sau cánh cửa phòng.
Tôi cảm thấy, chắc hẳn đã có vài kẻ túng quẫn không chịu nổi nên tới tìm hắn ta rồi.
Quả nhiên, một lát sau có người dùng rìu bổ tung cửa phòng của gã đàn ông, nối đuôi nhau bước vào trong.
Gã đàn ông lái flycam dùng hết sức bình sinh chống cự kịch liệt.
Nhưng căn bản chẳng phải đối thủ của ba tên lực lưỡng đang xông vào kia, cuối cùng bị đánh chết rồi vứt xác xuống dưới lầu.
Âm thanh xác chết rớt xuống mặt đất vang lên cùng mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí, triệt để kích thích sự điên cuồng của đám thây ma trong khu.
Bọn chúng liều mạng lao thẳng về phía thi thể của gã đàn ông lái flycam.
Tranh giành cấu xé, chẳng mấy chốc đã ăn tươi nuốt sống thi thể gã sạch sẽ không còn lại một mẩu xương.
Xử lý xong những kẻ thù ở kiếp trước, tôi nằm thư giãn trên giường thở phào nhẹ nhõm, đây là lần đầu tiên tôi có thể sống sót trong ngày tận thế lâu tới vậy.
Ngày thứ hai mươi sáu sau khi tận thế bùng nổ.
Chung cư mất điện, tiếp nối theo sau đó là mất luôn tín hiệu mạng.
Tôi không thèm quan tâm tới tình hình bên ngoài nữa, mỗi ngày đều đặn ăn đồ hộp, lẩu tự sôi, cày mấy bộ phim truyền hình đã tải về từ sớm.
Cuộc sống quả thực trôi qua đầy mỹ mãn.
Thế nhưng những tháng ngày yên bình kéo dài chẳng được bao lâu, trong khu chung cư đã chào đón một đám khách không mời mà tới.
Trưa ngày hôm đó, tôi vừa ăn cơm xong đang định đi nghỉ ngơi, bỗng nghe thấy tiếng động cơ xe đinh tai nhức óc truyền tới từ bên ngoài.
Một chiếc xe tải xông thẳng vào chung cư, ngay sau đó có mấy gã đàn ông vạm vỡ hung hãn bước xuống xe.
Bọn chúng cầm trên tay chùy gai, dao phay, gậy sắt cùng đủ loại vũ khí.
Tên dẫn đầu là một gã trọc đầu, thân hình cao lớn lực lưỡng, mặt mũi hung tợn, thoạt nhìn đã biết chẳng phải loại người tốt đẹp gì.