Ngày thứ tư sau khi tận thế bùng nổ, vài kẻ sống sót trong nhóm chat đã sớm vứt bỏ tâm trạng lạc quan trước đó.
Cơ quan chức năng sau khi đăng thông báo khuyên người dân cố gắng ở trong nhà, kiên nhẫn đợi cứu viện.
Liền bặt vô âm tín.
Càng ngày càng có nhiều người không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này nên đã chọn cách tự sát.
Cũng có một số người vì trong nhà cạn kiệt lương thực, bắt đầu khóc lóc van xin trong nhóm.
Sau khi không một ai đoái hoài, đành phải liều mạng xuống lầu tìm vật tư, nhưng cuối cùng lại trở thành miếng mồi ngon cho thây ma.
Chỉ có một bộ phận nhỏ cảm thấy vật tư trong tay mình đã dư dả.
Vẫn tiếp tục ở trong nhóm buông những lời vô dụng châm chọc.
Có khá nhiều thây ma lang thang không mục đích xung quanh chung cư, đám thây ma này cực kỳ nhạy bén với âm thanh và mùi máu tươi.
Nhưng nếu như không có thứ gì kích thích chúng, bọn chúng sẽ giống hệt ruồi mất đầu, chạy loạn khắp nơi.
Một chiếc flycam bay lên không trung cao tít, không ngừng đảo lượn xung quanh.
Có lẽ do khoảng cách bay quá cao.
Bầy thây ma dưới lầu không có động tĩnh gì, xem ra, thính giác của thây ma cũng chẳng biến thái như trong truyền thuyết.
Tôi dùng ống nhòm âm thầm quan sát hành động của đám thây ma bên dưới, đồng thời chú ý hướng đi của chiếc flycam kia.
Ở kiếp thứ hai, chính chiếc flycam này đã chụp lại hình ảnh tấm pin mặt trời trên nóc nhà của tôi rồi đăng vào nhóm chung cư.
Hại tôi bị kẻ xấu tấn công.
Kiếp này, đương nhiên tôi phải báo đáp hắn ta thật tử tế.
Sau khi ghi nhớ chiếc flycam hạ cánh ở căn hộ số 1302 tầng 13 tòa nhà đối diện, khóe miệng tôi không nhịn được cong lên.
Ngày tận thế thứ bảy, cùng với thời gian dần trôi.
Càng ngày càng có nhiều người vì rắc rối lương thực nên đã dồn ánh mắt lên người những kẻ sống sót khác.
Hai mẹ con hại chết tôi ở kiếp thứ ba đã bắt đầu ngoi lên trong nhóm chat, họ tự kể lể bản thân đáng thương vô cùng.
Nào là đã nhịn ăn mấy ngày liền.
Nào là hai người phụ nữ yếu đuối không có cách nào đối phó với bầy thây ma bên ngoài, khẩn thiết cầu xin mọi người trong nhóm bố thí cho họ chút thức ăn.
Kiếp thứ ba tôi chính vì tin vào lời quỷ ám của hai mẹ con này, nên mới bảo họ qua chỗ tôi lấy vật tư.
Kết quả sau khi vừa vào nhà, phía sau hai mẹ con kia đột nhiên lao ra một gã đàn ông cường tráng, khống chế tôi lại, cướp đi toàn bộ nước uống và đồ ăn.
Lúc đuổi tôi ra ngoài, gã còn sát nhân tru tâm, buông lời: "Ai bảo tận thế rồi mà mày còn tốt bụng như vậy làm gì, chết ngu ráng chịu."
Giây phút đó, tôi cảm nhận được sự hối hận chưa từng có.
Cũng đã hoàn toàn thấu hiểu, thế nào là lòng dạ hiểm ác của con người.
Tôi có lòng tốt chia sẻ vật tư cho bọn họ, cuối cùng lại đổi lấy một cái kết cục như thế này.
Mà câu nói "Ai bảo tận thế rồi mà mày còn tốt bụng như vậy làm gì, chết ngu ráng chịu" cho tới bây giờ vẫn còn khắc sâu trong tâm trí tôi.
Bây giờ, thời khắc báo thù của tôi đã điểm.
Ngay sau khi trùng sinh, tài khoản phụ của tôi đã lẻn vào nhóm chủ căn hộ của chung cư.
Sau khi ngày tận thế ập tới, nhân lúc không ai chú ý, tôi đã đổi số phòng rồi tiếp tục ẩn mình trong nhóm.
Chờ đến khi hai mẹ con kia thò mặt ra, khóc lóc kêu ca trong nhóm rằng mình đã nhịn đói mấy ngày.
Lúc này tôi mới kết bạn với bọn họ.
Nói với họ đồ ăn của tôi cũng không còn nhiều, nhưng sẵn sàng chia cho họ một ít, đã để sẵn ở hộp cứu hỏa ngoài cửa, bảo họ tự qua lấy.
Nơi đó có hai gói mì tôm tôi đã nhét vào từ trước tận thế, bọc trong một chiếc túi nilon màu đen, giấu tít bên trong sẽ không ai phát hiện ra.
Không thả chút mồi nhử, làm sao cá có thể cắn câu được.
Tôi nhìn hai mẹ con đang cảm tạ rối rít trong khung chat, nếu không nhờ trải nghiệm ở kiếp thứ ba để biết rõ chúng có tấm lòng lang dạ thú cỡ nào.
Sợ là tôi đã sớm bị tài năng diễn xuất xuất thần của họ lừa gạt rồi.
Vì thế lúc kết bạn với hai người bọn họ, tôi cố tình để lộ số phòng của mình.
Một khi cầm được gói mì và biết tôi có vật tư trong tay, chắc chắn bọn chúng sẽ nghĩ cách phá cửa để cướp đi đồ ăn của tôi.
Nhưng bọn họ đâu biết rằng, ở trong căn phòng đó có tới tận ba con thây ma.
Chỉ cần chúng bước vào, thứ chào đón chúng sẽ là sự phán xét đến từ thần chết.
Thực ra, lúc ở kiếp thứ tư tôi cũng đã từng nghĩ đến chuyện tìm hai mẹ con này báo thù.
Nhưng kế hoạch còn chưa kịp bắt đầu.
Tấm pin năng lượng mặt trời trên mái nhà đã bị chiếc flycam kia phát hiện, tôi lại bị những kẻ sống sót khác nhắm tới.
Khi ấy tôi cũng từng đắn đo, liệu có nên mượn tay gia đình này để giết gã đàn ông điều khiển flycam hay không.
Nhưng nếu làm thế sẽ có kẻ sống sót, ngược lại chỉ khiến chúng được hời.
Chi bằng tôi tự mình đi tìm bọn chúng tính sổ từng đứa một.
Nhẩm tính thời gian, hai mẹ con và gã đàn ông chống lưng cho chúng chắc cũng cầm được hai gói mì tôm kia rồi.
Kế tiếp, chắc bọn họ sẽ tìm cách lừa tôi mở cửa.
Quả nhiên, chưa được bao lâu, trong khung trò chuyện đã hiện lên tin nhắn cảm ơn của hai mẹ con, đồng thời ngỏ ý muốn tặng tôi hai chai nước để bày tỏ lòng thành.
"Tặng nước à, tôi thấy là các người đang muốn dụ tôi mở cửa mới đúng?"
Tôi cười lạnh, đương nhiên biết rõ trong lòng bọn họ đang tính toán mưu kế gì.
Thế là tôi bảo bọn họ, nước của tôi vẫn còn nhiều, đủ để tôi uống một mình, khuyên chúng cứ mang nước về để dành mà uống.
Trong lúc từ chối, tôi lại ngấm ngầm ra hiệu cho bọn chúng.
Khiến cho chúng ảo tưởng rằng vật tư trong tay tôi có rất nhiều, bản thân lại chỉ là một người phụ nữ trẻ tuổi, cực kỳ dễ đối phó.
Thấy tôi cự tuyệt, bọn chúng cũng không nhiều lời nữa.
Xuyên qua cửa sổ, tôi quan sát mọi căn phòng của tòa nhà đối diện.
Bầy thây ma vốn đang dật dờ quanh quẩn khắp nhà đột nhiên xúm lại chỗ cửa ra vào.
Hẳn là do bên ngoài có người đang cạy khóa, âm thanh phát ra đã thu hút sự chú ý của đám thây ma này.
Rõ ràng, sau khi lừa tôi mở cửa bất thành, gia đình này lại giở trò khác đối phó với tôi.
Tôi giả vờ đang ở trong nhà nên nghe thấy tiếng phá cửa, liền nhắn tin chất vấn tại sao bọn họ lại muốn cạy cửa phòng tôi.
Ban đầu bọn họ còn tỏ ra hiên ngang lẫm liệt, bảo rằng vừa mới lấy được đồ của tôi, làm sao có thể làm ra cái chuyện không biết xấu hổ như vậy.
Thật sự quá không bằng cầm thú.
Kết quả sau khi tôi lừa chúng rằng trước cửa có gắn camera, gia đình này lập tức thay đổi sắc mặt.
Bắt tôi phải giao nộp toàn bộ vật tư, bằng không sẽ cho tôi biết tay, đồng thời buông ra một câu khiến tôi khắc cốt ghi tâm đến tận bây giờ.
"Ai bảo tận thế rồi mà mày còn tốt bụng như vậy làm gì, chết ngu ráng chịu, kiếp sau tốt nhất nên cẩn thận một chút đi."
Tôi nhìn dòng tin nhắn phía bên kia gửi tới, không nhịn được bật cười.
Cứ để chúng đắc ý thêm chút nữa đi, chờ đến khi cạy tung cánh cửa phòng, chúng sẽ nhận ra, thứ đang chờ đợi bản thân rốt cuộc là cái gì.
Cánh cửa chống trộm do nhà thầu lắp đặt đồng loạt vốn chẳng kiên cố là bao, đám người kia cầm dụng cụ, rất nhanh đã cạy tung được cánh cửa.
Giữa lúc bọn chúng tràn ngập hân hoan chuẩn bị đón nhận số vật tư thuộc về mình.
Thứ xuất hiện trước mặt chúng lại là ba con thây ma, ba con thây ma này nhân cơ hội cửa nhà vừa mở lập tức phóng vụt ra ngoài.
Gã đàn ông cạy cửa thấy thế, xoay người định bỏ chạy, nhưng lại bị một con thây ma há miệng ngoạm chặt.
Hai mẹ con ở đằng sau nhìn thấy bầy thây ma nhào ra từ trong phòng.
Mặc kệ tiếng kêu cứu thất thanh của gã đàn ông, ba chân bốn cẳng vội bỏ chạy, nhưng chưa chạy được bao xa, đã bị thây ma tóm được.
Nhìn gia đình ba người hóa thành thây ma, biểu cảm trên mặt tôi không có chút thay đổi.
Tất cả đều là do bọn họ tự làm tự chịu.
Cạm bẫy là do tôi bày ra, nhưng nếu không phải lũ người này nảy sinh lòng tham, khao khát cướp lấy thức ăn vốn chẳng tồn tại trong căn phòng kia.
Cạy bung cửa phòng.
Bầy thây ma bên trong làm sao có thể phóng ra ngoài cắn chết bọn họ được.
Giải quyết xong xuôi cái gia đình ba người này.
Tôi lại tiếp tục chuyển dời mục tiêu sang gã đàn ông lái flycam.
Hắn sống ở tầng giữa của tòa nhà đối diện, vật tư trong tay chắc cũng không ít, nếu không cũng chẳng thể nào sống sót qua chừng ấy thời gian.
Mỗi ngày còn ung dung thong thả điều khiển flycam dạo chơi khắp nơi.
Cứ cho hắn ta sống thêm vài ngày nữa đi.
Dù sao thì tôi cũng có khối thời gian.