Hàng ngàn con thây ma chen chúc nhau ở cầu thang, điên cuồng chen chúc dồn lên các lầu trên, tiếng bước chân không dứt quanh quẩn khắp ngóc ngách tòa chung cư.
Băng đảng của tên trọc rất nhanh đã cảm nhận được sự bất thường.
"Đại ca, có phải âm thanh chúng ta tạo ra chấn động quá mức, đã kéo đám thây ma kia tới rồi không?"
Chưa kịp chờ gã lên tiếng đáp lời, một con thây ma đã hung tợn nhào thẳng về trước mặt.
Một gã đàn em khác trông thấy cảnh đó liền vội rút dao xử gọn tên thây ma quái đản kia.
Cả đám cuống cuồng không rảnh quan tâm điều gì, đồng loạt nắm chặt vũ khí xông vào chiến đấu.
Mấy con thây ma dẫn đầu vọt lên không nhiều, vài gã đàn ông hãy còn năng lực chống trả quyết liệt.
Nhưng dần theo số lượng thây ma xuất hiện ngày càng đông đúc.
Bọn chúng rất nhanh đã trở thành miếng mồi ngon nhường chỗ cho bầy thây ma bỏ đói nhiều ngày chia chác cấu xé đến xương cốt cũng không thừa lại mẩu nào.
"Đáng đời lắm!"
Nhìn mấy tên khốn kiếp vong mạng dưới hàm răng của bầy thây ma, lòng tôi dâng lên cỗ hoan hỉ, định dùng flycam điều hướng dụ dỗ bầy quái vật đi chỗ khác.
Ai dè dẫu cho tôi có phóng to âm thanh loa trên flycam hết cỡ, đám thây ma này vẫn đứng bất động tại chỗ như điếc đặc không hay biết gì.
"Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?"
"Khó lẽ đám thây ma này là thây ma khiếm thính cả lũ à?"
"Không đúng nha, bị điếc thì sao tụi nó lại bị âm thanh thu hút kéo tới đây cơ chứ?"
Đang chìm trong vòng xoáy nghi hoặc, tôi bỗng chốc dòm thấy chiếc hộp thiếc nằm trên đầu của một con thây ma rất đỗi quen thuộc.
Nó in y hệt hình bao bì của cái lon đồ hộp tôi vẫn hay dùng thường ngày.
"Thây ma cũng biết ăn đồ hộp sao?"
Trong lúc tôi còn đang tấm tắc kinh ngạc, lại thấy tơ hơ vỏ hộp lẩu tự sôi úp ngược trên đầu một con thây ma khác.
Lẽ nào bọn này chính là đàn thây ma tối ngày hôm qua sao?
Cho dù óc tôi có đần độn tối tăm tới đâu đi chăng nữa, đến nước này tôi cũng lờ mờ suy ra vài điều, tám chín phần mười đám thây ma này mò tới đây để tìm tôi báo thù rồi.
Thảo nào lúc nãy nhìn thấy chiếc flycam bọn chúng lại điên rồ phẫn nộ như bị trúng tà vậy.
Hóa ra là kẻ thù gặp nhau hết sức đỏ mắt à?
Dẫu sao đi nữa thì bọn thây ma cũng không có trí khôn, không biết mở cửa, răng chúng có sắc bén tới cỡ nào đi chăng nữa, thì có gặm nát được cửa an toàn hay không mới là vấn đề cốt lõi.
Tôi thở dài đánh thượt nhẹ nhõm một hơi.
Tôi định rời khỏi màn hình theo dõi vớ chút đồ ăn lót dạ, bỗng phát hiện lũ thây ma đang chầu chực ở ngoài ngưỡng cửa vậy mà tự động dàn trận chia đôi xếp làm hai hàng ngay ngắn.
Cúi rạp đầu thoi thóp, tựa hồ cung kính đón chào nhân vật lớn nào đó phô trương thế lực chuẩn bị xuất trận.
Chưa đầy mấy phút đồng hồ, một con nữ thây ma ăn mặc sành điệu trau chuốt hiên ngang bước lọt thỏm vào ống kính camera.
Theo sau ả ta là dăm ba gã thây ma vạm vỡ cường tráng bệ vệ như những bậc nam nhi hộ giá.
Nếu không phải cơ thể con người sẽ biến dạng khi bị biến thành thây ma, chắc chắn lũ này cũng thuộc hạng mỹ nam xuất chúng chớ chẳng đùa.
"Xem ra hóa thành thây ma chưa chắc đã là một điều gì đó tồi tệ lắm?"
Tôi tấm tắc thầm nhủ, đi tới đâu cũng lấp ló dàn soái ca hùng hậu bám trụ, quả nhiên khiến người ta phát hờn ghen tỵ.
Trong lúc đang ngẩn tò te tơ tưởng vẩn vơ, ả nữ thây ma dẫn đầu khẽ vẫy bàn tay.
Mấy con thây ma đứng sau lập tức khệnh khạng xách cưa máy, tay cầm búa tạ xông ra phía trước.
"Thây ma mà cũng biết dùng rìu sao?"
Nhìn chằm chằm cảnh tượng phi logic trước mắt, tôi có đánh chết cũng chả dám tin tưởng vào thị giác của chính mình, chắc mẩm là bản thân vẫn còn đang mơ màng mộng du chưa chịu tỉnh giấc.
Tới khi véo mạnh vào bắp đùi, một trận ê buốt thấu tim truyền tải vào vỏ não.
Tôi mới miễn cưỡng nhận rõ.
Tất cả những chuyện diễn ra quanh mình hóa ra đều là thực thế khách quan trần trụi.
"Thây ma mà cũng biết xài hung khí dã man, chuyện này còn ly kỳ đến mức độ nào nữa đây?"
Cơ mà nghĩ cho cùng cũng phải thôi, một người trải nghiệm cái gọi là trùng sinh như tôi diễn ra như cơm bữa, thây ma biết cầm búa cầm cưa máy thì cũng đâu có gì quá to tát cơ chứ.
Ngộ nhỡ cái đám này trước khi biến dị có xuất thân là tiều phu đốn củi giống như Quang Đầu Cường thì sao.
"Chà chà, xem ra tận thế đến nơi rồi cũng chớ dại dột xả rác bừa bãi nha."
Tôi buông mình thả phịch xuống sàn nhà, lẳng lặng cảm thụ tiếng cưa máy chói tai đang đều đặn bổ xẻ cưa xẻng đám cửa an toàn bên ngoài hành lang vang dội của đám thây ma vọng lại.
"Thôi kệ đi, lập lại từ đầu có vẻ khả thi hơn!"