Giang Lực hôm nay lại đến lớp tôi rồi.
Nhưng không phải tìm Mạnh Đường, mà là đến gặp tôi.
Kể từ sau khi tỏa sáng rực rỡ ở cuộc thi piano lần đó, Giang Lực liền bắt đầu đủ kiểu ân cần với tôi.
Chỉ để tôi diễn tấu cho hắn nghe một khúc.
Ha ha, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mặt xấu mà chơi ngông.
Diễn tấu cho hắn một khúc, hắn tính là cái thứ gì?
Cũng xứng?
Nhìn thấy Giang Lực lảng vảng ở cửa lớp, có mấy người bắt đầu bất động thanh sắc lấy gương trong ngăn bàn ra chỉnh lại trang điểm rồi.
Mà tôi chỉ là lúc Giang Lực nhìn vào trong phòng học, vô tình nhìn hắn một cái, rồi giả vờ không nhìn thấy tiếp tục vùi đầu.
Vừa khéo chính là cái nhìn này, mặt Giang Lực cười nở hoa luôn rồi.
Căn bản không nhìn một cái Mạnh Đường đã trang điểm tỉ mỉ.
Mạnh Đường chủ động đi về phía Giang Lực, Giang Lực đầu tiên là sắc mặt cứng đờ, nhưng sau khi Mạnh Đường nói với hắn mấy câu, hắn cũng đi theo Mạnh Đường.
Có điều lúc xoay người ánh mắt vẫn lưu luyến dừng lại trên người tôi giây lát.
Bọn họ đi chưa được bao lâu, tôi liền cầm ly nước đi theo ra ngoài.
Lúc đi ngang qua phòng piano, tôi nghe thấy bên trong có tiếng đàn truyền ra.
Khúc nhạc là “Giấc mộng tình yêu” của Liszt.
Mạnh Đường phát huy rất tốt, nhìn ra được Giang Lực vô cùng chìm đắm.
Lúc nhìn về phía Mạnh Đường trong mắt đều nhiều thêm vài phần rung động.
Đúng là một đôi điên khùng vô song!
Một khúc kết thúc, Mạnh Đường kiễng mũi chân chủ động hôn Giang Lực.
Tuy nhiên Giang Lực lại theo bản năng lùi lại nửa bước.
Biểu cảm trên mặt rõ ràng là tâm không ở đây.
Mạnh Đường đâu từng chịu sự uất ức như vậy, ngay lập tức đỏ hoe mắt chất vấn Giang Lực.
“Giang Lực! Anh có ý gì? Anh không phải là giống như những kẻ mắt mù kia thích Lâm Nghiên rồi chứ? Anh đừng quên anh có thể lên cuộc thi piano làm khách mời trao giải, còn là vì sự tiến cử của em! Lâm Nghiên nó chỉ là vận may tốt, chưa từng thấy sự đời không biết trời cao đất dày khiến nó ngoài ý muốn phát huy tốt thôi! Gần đây anh cứ đi theo nó, cũng đâu thấy nó đàn khúc nào cho anh nghe. Nó chính là đi cửa sau! Không chừng khúc nhạc hôm đó đều là làm giả! Giang Lực, chỉ có em mới nguyện ý đàn cho anh nghe "Giấc mộng tình yêu".”
Mắt Giang Lực chuyển động, nâng mặt Mạnh Đường dỗ dành nói: “Anh sao có thể động lòng với con nhà quê đó chứ. Anh chẳng qua là muốn chơi đùa nó, không phải em nói bảo anh nghĩ hết cách hủy hoại nó sao? Bây giờ sao lại ghen rồi? Như vậy đã ghen rồi, nếu thật sự đợi đến lúc anh làm gì đó với nó, em không phải đập vỡ bình giấm sao? Thôi nào, bảo bối, em mới là nữ thần piano của anh, trong lòng anh em là tốt nhất.”
Cứu mạng!
Chiến thuật thật độc ác!
Bọn họ thế mà đầu độc lỗ tai tôi!
Tiếp đó là tiếng hôn hít rõ ràng, tôi trực tiếp teo não.
Lúc Mạnh Đường quay lại lớp học, tư thế đi đường đều trở nên có chút kỳ lạ.
Trên mặt ráng hồng bay.
Một bộ dạng đã được yêu thương dữ dội.
Lúc đi ngang qua chỗ tôi, cô ta còn cố ý lộ ra nụ cười khiêu khích với tôi.
“Lâm Nghiên, mày đừng hòng cướp Giang Lực khỏi tao! Đương nhiên không chỉ là Giang Lực.”
Đã cô ta nói như vậy rồi, vậy tôi không cướp thì ngại quá.
Thế là tôi quay người liền đăng ký cuộc thi mười ca sĩ xuất sắc nhất của trường.