Khách mời trao giải thế mà lại là Giang Lực.
Tôi đột nhiên có chút hiểu ra, tại sao Mạnh Đường lại để ý cuộc thi này như vậy rồi.
Nếu như cô ta đàn tốt, không những có thể lấy lại sự thiên vị của mẹ, còn có thể tiến thêm một bước tình cảm với Giang Lực.
Nếu như dựa theo cốt truyện nguyên tác phát triển, cô ta đúng là mãn nguyện mà về.
Có điều tiếc quá, bây giờ danh hiệu thiếu nữ thiên tài của cô ta phải đổi chủ rồi.
Thiếu niên của cô ta lúc này đang bưng cúp đầy mắt sùng bái nhìn tôi.
Mà cô ta chỉ có thể ở góc không ai quan tâm nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại phải lúc ống kính quét qua gượng ép nặn ra một nụ cười.
Nhân viên công tác của ban tổ chức là biết cách đạp một nâng một đấy.
Lúc Giang Lực trao giải cho tôi, ống kính livestream cứ chuyển đổi qua lại giữa tôi và Mạnh Đường.
Mặt Mạnh Đường biến đổi còn nhanh hơn cánh quạt trực thăng.
Tôi cố ý lúc ống kính dừng ở trước mặt cô ta đồng ý cái ôm mà Giang Lực đề nghị.
Mạnh Đường trực tiếp mất kiểm soát biểu cảm, trước ống kính tức đến dậm chân.
Từ ngày hôm đó, bức ảnh tôi và Giang Lực ôm nhau trên bục nhận giải được lan truyền điên cuồng trên các phương tiện truyền thông lớn.
#Thiếu nữ thiên tài và hoàng tử âm nhạc
Thiếu nữ thiên tài tôi thừa nhận.
Nhưng cái tên hoàng tử âm nhạc này là thứ trâu ngựa gì cũng có thể làm sao?
Tôi giải thích với mẹ là, tôi từng đi theo giáo viên tình nguyện trong thôn học một thời gian, giáo viên tình nguyện phát hiện tôi rất có thiên phú, nên thường xuyên dẫn tôi luyện đàn.
Mẹ hiển nhiên không tin lời nói dối của tôi.
Nhưng cũng không có truy cứu kỹ.