Về phòng, lúc đi ngang qua phòng Mạnh Đường, tôi nghe thấy cô ta đang gọi điện thoại.
“Tôi không cần biết các người dùng thủ đoạn gì! Phải báo danh tên Lâm Nghiên lên cho tôi! Lần này tôi nhất định phải làm cho Lâm Nghiên xấu mặt! Để mụ già kia nhìn cho rõ, rốt cuộc ai mới xứng làm đại tiểu thư nhà họ Mạnh!”
Tôi lắc đầu cười nhạo.
Có góc nhìn của thượng đế thật sự là quá sướng.
Đại tiểu thư nhà họ Mạnh?
Không có Ôn Nam Thu, nhà họ Mạnh chỉ là cái rắm.
Ôn Nam Thu đường đường là con gái của người giàu nhất Tân Hải, lại vớ phải một ông bố chồng ngu ngốc.
Ông cụ và ông nội của Mạnh Đại Bằng là bạn tốt, thế là lúc hai người vừa kiểm tra ra giới tính đã vội vàng đính hôn.
Bố Ôn lại là một người ngu hiếu, tuân thủ di ngôn của cha, ép buộc Mạnh Đại Bằng ở rể nhà họ Ôn.
Ôn Nam Thu đối với hôn nhân không có hứng thú quá lớn, liền mặc kệ bọn họ sắp xếp.
Ai ngờ rước phải một gã phượng hoàng nam cực phẩm vào nhà họ Ôn, trở thành nét bút hỏng lớn nhất trong cuộc đời Ôn Nam Thu.
Quả nhiên.
Bất kể là tiểu thuyết hay là hiện thực, chỉ cần đến gần đàn ông là sẽ bất hạnh.
Nữ chính đều là tự mình xinh đẹp.
Ngày hôm sau tôi vừa bước vào lớp, đã bị mấy tên đàn em của Mạnh Đường chế giễu.
“Có mấy người thật là không biết trời cao đất dày, hạng người gì cũng dám sấn tới, thật không sợ làm mất mặt cô giáo Ôn.”
“Mày nói bậy bạ gì đó, nó sao có thể làm mất mặt cô giáo Ôn chứ? Cô giáo Ôn đều chưa từng tuyên bố với bên ngoài sự tồn tại của nó, trong lòng cô giáo Ôn từ đầu đến cuối chỉ có một mình Đường Đường của chúng ta thôi. Chẳng qua là có kẻ dùng những thủ đoạn hạ lưu, mê hoặc cô giáo Ôn thôi, đúng là đồ nghèo kiết xác không biết liêm sỉ.”
“Được rồi được rồi, tụi bây đừng nói nữa, lát nữa đồ nghèo kiết xác lại phát điên đấy, Đường Đường có nói dạo này nó giống như bị ác quỷ nhập vào vậy, động một chút là lên cơn điên, lỡ cắn tụi mình, tụi mình lại phải đi tiêm vắc xin phòng dại.”
“Ha ha ha...”
Mấy người bắt đầu ôm bụng cười lớn.
Tôi lạnh lùng quét mắt nhìn mấy người đó.
Trang điểm lòe loẹt, váy ngắn nóng bỏng, nhuộm tóc hoa hòe hoa sói, trong miệng còn thổi kẹo cao su.
Trông hệt như một đám "dân chơi thôn".
Không phải chứ, hiệu trưởng có phải bị teo não không vậy.
Dù sao Mạnh Đường cũng là đại tiểu thư được nuông chiều từ bé, sao bên cạnh lại đi theo một đám trâu ngựa thế này.
Cốt truyện trước đó lướt qua trong đầu tôi.
Kể từ khi Lâm Nghiên chuyển vào ngôi trường này, Mạnh Đường đã dẫn đầu cho người bắt nạt Lâm Nghiên.
Đầu thuốc lá, máy uốn tóc còn có nước nhổ đờm, đều dùng lên người Lâm Nghiên.
Quay đầu lại liền mách lẻo với giáo viên nói là Lâm Nghiên bắt nạt cô ta.
Lúc mời phụ huynh thì cố ý chỉ mời Mạnh Đại Bằng.
Đột nhiên có người từ phía sau dùng sức túm tóc tôi, giễu cợt nói: “Sao thế? Thành người câm rồi à? Mày ở nhà không phải ghê gớm lắm sao? Sao bây giờ không nói chuyện nữa? Sợ rồi à? Bà đây nói cho mày biết đã muộn rồi! Lâm Nghiên, mày chết chắc rồi!”
Mạnh Đường mặt mũi dữ tợn, bảo đám đàn em phía sau kéo tôi vào nhà vệ sinh.
Tôi không phản kháng.
Đi theo bọn họ cùng vào nhà vệ sinh.