Nhà vệ sinh tốt nha.
Cục phân thì nên ở trong nhà vệ sinh!
Vừa vào nhà vệ sinh bọn họ đã chuẩn bị giống như trước kia đấm đá tôi túi bụi.
Nhưng tiếc quá, tôi trực tiếp bắt đầu phát điên.
Túm lấy tóc của đứa con gái đầu tiên lao tới đập mạnh vào tường.
“Mồm thối thế này? Chắc chắn là bố mẹ mày không dạy dỗ mày đàng hoàng rồi, đã như vậy bây giờ tao tiễn mày đi gặp bà cố nội mày, để bà ấy thay bố mẹ mày dạy dỗ mày!”
Tôi vừa chửi, vừa ra sức đập.
“Thấy bà cố nội mày chưa?”
Cô gái bị tôi đánh đến nói năng lộn xộn.
Tôi buông cô ta ra, phủi phủi thứ bẩn thỉu trên tay.
Bày ra tư thế Vịnh Xuân Quyền, vẫy tay với mấy người đối diện, ra hiệu cho bọn họ cùng lên.
Kết quả không một ai dám lao tới.
Mạnh Đường đứng ở giữa đẩy người bên cạnh, mất kiên nhẫn nói: “Lên đi! Bọn mày chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao? Bọn mày đều là phế vật à?”
Câu này không xong rồi.
Đám "dân chơi thôn" sao chịu được người khác chửi bọn họ là phế vật.
Tay không tấc sắt liền lao về phía tôi.
Tôi thuận tay cầm lấy vòi xịt nước áp suất cao bên cạnh, nhắm vào bọn họ mà xịt tới tấp.
Tẩy trang kiểu cứng.
Ô hô! Một không cẩn thận xịt bay luôn bộ tóc giả của Mạnh Đường.
“Đường Đường tóc của cậu!”
Một cô gái che miệng hét lên, Mạnh Đường khựng lại, cả người ngẩn ra như phỗng, động tác máy móc giơ tay sờ đỉnh đầu trơn bóng.
“A a a a a a! Lâm Nghiên tao muốn giết mày!”
Mạnh Đường hoảng loạn thất thố, trực tiếp nhảy một đoạn "Kẻm mục xoa" tại chỗ.
Mọi người khiếp sợ.
Còn tôi dưới ánh mắt khiếp sợ của bọn họ lao tới, mỗi người một cái tát trời giáng.
Cuối cùng tôi ôm lấy eo nhỏ của Mạnh Đường, hung hăng véo một cái, ghé vào tai cô ta cười khẽ nói: “Chỉ chút bản lĩnh này cũng muốn bắt nạt sao? Nhìn rõ chưa? Hôm nay chị đây dốc túi truyền nghề đấy nhé.”
Nói xong tôi nháy mắt một cái tiêu sái rời đi.
Phía sau một trận gào khóc.
Trông bọn họ sướng chưa kìa.