Thủ tục ly hôn diễn ra rất nhanh.
Hai bên đều đồng ý.
Lại có sẵn thỏa thuận.
Chưa đầy một tháng.
Chúng tôi đã cầm trên tay giấy chứng nhận ly hôn.
Hôm bước ra khỏi Cục Dân chính.
Trời lất phất mưa.
Trình Lỗi cầm ô.
Đứng trên bậc thềm.
Nhìn cuốn sổ màu xanh trong tay.
Ánh mắt đầy phức tạp.
“Hứa Vy.”
Anh ta gọi tôi.
“Nếu…”
“Nếu ngày đó anh không ép em nghỉ việc…”
“Liệu chúng ta có đi đến bước này không?”
Tôi cất giấy ly hôn vào túi xách.
“Vẫn sẽ.”
“Thật sao?”
“Thật.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
Nói rất nghiêm túc.
“Nếu anh không ép tôi nghỉ việc…”
“Có lẽ cả đời này tôi cũng không biết.”
“Trong lòng anh…”
“Rốt cuộc tôi là gì.”
“Có lẽ tôi vẫn sẽ tiếp tục cuộc hôn nhân này.”
“Tiếp tục kiếm tiền.”
“Tiếp tục nuôi gia đình.”
“Tiếp tục ngây ngốc cho rằng chúng ta rất hạnh phúc.”
“Trình Lỗi.”
“Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn sự ích kỷ.”
“Lòng tham.”
“Và sự ngu ngốc của anh.”
“Đã giúp tôi kịp thời dừng lỗ.”
“Không lãng phí cả đời mình vì anh.”
Gương mặt Trình Lỗi.
Dưới màn mưa.
Trắng bệch.
Anh ta muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng…
Chẳng nói nên lời.
Chỉ lặng lẽ quay người.
Bước vào cơn mưa.
Tôi bắt taxi trở về công ty.
Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng.
Tuần sau.
Tôi sẽ bay sang châu Âu.
Tiểu Chu giúp tôi thu dọn đồ đạc.
Mắt đỏ hoe.
“Chị Vy.”
“Chị thật sự đi sao?”
“Ba năm lận.”
“Lâu quá.”
“Có phải không quay về đâu.”
Tôi mỉm cười.
Khẽ xoa đầu cô ấy.
“Cố gắng lên.”
“Đợi chị trở về.”
“Hy vọng lúc đó em đã có thể tự mình gánh vác mọi việc.”
“Vâng!”
“Em nhất định sẽ cố gắng!”
Buổi tối.
Cả phòng tổ chức tiệc chia tay cho tôi.
Mọi người vui đến rất khuya.
Lúc tan tiệc.
Sếp Lý lái xe đưa tôi về.
“Tìm được nhà chưa?”
“Rồi.”
“Một căn hộ một phòng ngủ.”
“Gần công ty.”
“Khá tiện.”
“Vậy thì tốt.”
Đang chờ đèn đỏ.
Sếp Lý đột nhiên lên tiếng.
“Tiểu Hứa.”
“Có một chuyện.”
“Tôi nghĩ nên nói cho em biết.”
“Chuyện gì vậy?”
“Chồng cũ của em.”
“Trình Lỗi.”
“Tuần trước nghỉ việc rồi.”
Tôi khựng lại.
“Nghỉ việc?”
“Ừ.”
“Tôi có bạn là lãnh đạo công ty cậu ta.”
“Nghe nói dạo gần đây trạng thái của cậu ta rất tệ.”
“Công việc xảy ra sai sót lớn.”
“Bị khách hàng khiếu nại.”
“Công ty yêu cầu tự xin nghỉ.”
“Còn nữa…”
Sếp Lý ngập ngừng.
“Hình như cậu ta còn nợ rất nhiều tiền.”
“Nợ ngân hàng.”
“Nợ vay online.”
“Thậm chí còn vay nặng lãi.”
“Cụ thể bao nhiêu thì tôi không rõ.”
“Nhưng chắc chắn không phải số nhỏ.”
Tôi lặng im.
Nhìn màn mưa ngoài cửa kính.
Thì ra…
Là vậy.
Bảo sao anh ta ép tôi nghỉ việc gấp đến thế.
Bảo sao anh ta đòi thêm một triệu tệ tiền “tổn thất tinh thần”.
Bảo sao anh ta ký ngay thỏa thuận ly hôn.
Chỉ cần lấy căn nhà.
Bởi vì…
Căn nhà có thể mang đi thế chấp.
Có thể đổi thành tiền.
Để trả nợ.
Hóa ra…
Là như vậy.
Đèn xanh bật sáng.
Xe tiếp tục lăn bánh.
“Có cần tôi giúp điều tra rõ hơn không?”
Sếp Lý hỏi.
“Không cần.”
Tôi lắc đầu.
“Không còn liên quan đến tôi nữa.”
Sếp Lý nhìn tôi.
Không nói thêm gì.
Xe dừng trước chung cư.
Tôi cảm ơn rồi xuống xe.
Bước vào thang máy.
Nhìn những con số liên tục thay đổi.
Trong lòng bình yên lạ thường.
Trình Lỗi nợ bao nhiêu.
Vì sao lại nợ.
Sau này sẽ ra sao.
Đều…
Không còn liên quan đến tôi.
Kể từ giây phút anh ta ký tên lên bản thỏa thuận ly hôn.
Chúng tôi…
Chỉ còn là người xa lạ.
Tôi mở cửa bước vào căn hộ mới thuê.
Nhỏ.
Nhưng sạch sẽ.
Tôi pha một tách trà.
Ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh đêm.
Điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn của mẹ.
“Con gái.”
“Ngủ chưa?”
“Con chưa mẹ.”
“Thủ tục ly hôn xong hết rồi chứ?”
“Dạ.”
“Xong rồi.”
“Vậy là tốt.”
Mẹ gửi cho tôi một biểu tượng ôm.
“Đừng buồn.”
“Có mẹ đây.”
“Mẹ hầm canh rồi.”
“Mai mẹ mang sang cho con.”
Nhìn dòng chữ ấy.
Sống mũi tôi cay xè.
“Mẹ.”
“Tuần sau con sang châu Âu.”
“Ba năm.”
“Đi đi!”
“Đi là đúng!”
Mẹ trả lời gần như ngay lập tức.
“Ra ngoài cho khuây khỏa.”
“Làm việc thật tốt.”
“Mẹ ủng hộ con.”
“Con cảm ơn mẹ.”
“Con bé ngốc.”
“Khách sáo với mẹ làm gì.”
“Nhớ nhé.”
“Dù có chuyện gì xảy ra.”
“Nhà của bố mẹ.”
“Vẫn luôn là nhà của con.”
“Vâng.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Ôm lấy đầu gối.
Vùi mặt vào đó.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi.
Lần này…
Là những giọt nước mắt ấm áp.
Ba ngày trước khi lên đường.
Tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Vừa bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng của một cô gái.
Rụt rè.
“Xin hỏi…”
“Có phải chị Hứa Vy không?”
“Đúng là tôi.”
“Xin hỏi cô là ai?”
“Em…”
“Em là… bạn của Trình Lỗi.”
Giọng cô ấy còn rất trẻ.
Ngập ngừng.
“Em có chuyện muốn nói với chị.”
“Liên quan đến Trình Lỗi.”
“Cô nói đi.”
“Chúng ta có thể gặp trực tiếp được không?”
“Qua điện thoại khó nói rõ.”
Tôi suy nghĩ một lát.
Rồi gửi cho cô ấy địa chỉ một quán cà phê.
“Ba giờ chiều mai.”
“Tôi sẽ đợi ở đó.”
“Vâng.”
“Cảm ơn chị.”
Ngày hôm sau.
Tôi đến sớm mười phút.
Quán cà phê khá vắng.
Tôi chọn một góc yên tĩnh.
Đúng ba giờ.
Một cô gái đẩy cửa bước vào.
Còn rất trẻ.
Khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Mặc váy liền thân.
Gương mặt thanh tú.
Cô ấy nhìn quanh.
Thấy tôi thì hơi do dự.
Rồi bước tới.
“Chị là…”
“Chị Hứa Vy phải không?”
“Đúng.”
“Mời ngồi.”
Cô gái ngồi xuống.
Hai bàn tay đan chặt vào nhau.
Rõ ràng rất căng thẳng.
“Muốn uống gì không?”
“Không cần đâu.”
“Cảm ơn chị.”
Cô ấy hít một hơi thật sâu.
Ngẩng đầu lên.
“Em tên là Lâm Duyệt.”
“Là…”
“Bạn gái của Trình Lỗi.”
Bàn tay cầm ly cà phê của tôi khựng lại.
Nhưng chỉ một thoáng.
Rồi tôi gật đầu.
“Ừ.”
“Rồi sao?”
Có lẽ không ngờ tôi lại bình tĩnh đến vậy.
Lâm Duyệt ngẩn người mấy giây.
“Chị Hứa Vy…”
“Chị không giận sao?”
“Tại sao tôi phải giận?”
Tôi mỉm cười.
“Tôi và Trình Lỗi đã ly hôn.”
“Anh ta có bạn gái.”
“Rất bình thường.”
“Không phải.”
Lâm Duyệt lắc đầu.
Giọng nghẹn lại.
“Bọn em…”
“Ở bên nhau hơn một năm rồi.”
Lần này.
Tôi thật sự có chút bất ngờ.
“Hơn một năm?”
“Vâng.”
Cô ấy cúi đầu.
“Bắt đầu từ tháng Ba năm ngoái.”
“Hôm công ty tổ chức team building.”
“Bọn em… uống hơi nhiều.”
“Sau đó…”
“Không dứt ra được nữa.”
“Anh ấy nói sẽ ly hôn.”
“Sẽ cưới em.”
“Bảo em đợi.”
“Vậy nên em cứ đợi?”
Lâm Duyệt gật đầu.
Nước mắt rơi lã chã.
“Em từng mang thai con của anh ấy.”
“Được hai tháng.”
“Anh ấy bảo bây giờ chưa thể sinh.”
“Bắt em bỏ đứa bé.”
“Nói đợi ly hôn xong.”
“Bọn em sẽ kết hôn.”
“Rồi sinh lại.”
“Nhưng…”
Cô ấy nghẹn đến không nói nổi.
Tôi đưa cho cô ấy một tờ khăn giấy.
“Bình tĩnh.”
“Nói tiếp đi.”
Lâm Duyệt lau nước mắt.
Hít sâu vài hơi.
“Nhưng mấy hôm trước.”
“Anh ấy đột nhiên đòi chia tay.”
“Nói không còn nhà.”
“Không còn tiền.”
“Không thể cho em tương lai.”
“Bảo em quên anh ấy.”
“Tìm người tốt mà lấy.”
“Em không hiểu.”
“Rõ ràng trước đó mọi chuyện vẫn ổn.”
“Em đi tìm.”
“Anh ấy không gặp.”
“Điện thoại cũng chặn em.”
“Sau này em mới biết.”
“Anh ấy ly hôn rồi.”
“Nhà thuộc về anh ấy.”
“Nhưng anh ấy đã mang căn nhà đi thế chấp.”
“Vay rất nhiều tiền.”
“Rồi…”
“Rồi biến mất.”
Lâm Duyệt nắm lấy tay tôi.
Bàn tay lạnh như băng.
“Chị Hứa Vy.”
“Em không tìm thấy anh ấy.”
“Thật sự không tìm thấy.”
“Anh ấy còn nợ em năm vạn tệ.”
“Nói là mượn để làm ăn.”
“Bây giờ người cũng biến mất.”
“Em vẫn giữ giấy vay tiền anh ấy viết.”
“Nhưng…”
Cô ấy khóc nấc lên.
“Em không có tiền thuê luật sư.”
“Bố mẹ em cũng không biết chuyện này.”
“Chị Hứa Vy.”
“Em phải làm sao đây?”
Tôi nhìn cô gái trước mặt.
Trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Đáng thương sao?
Có.
Đáng trách sao?
Cũng có.
Biết rõ người ta đã có gia đình.
Vẫn chen chân vào.
Vẫn tin những lời hứa hẹn.
Nhưng…
Đáng trách nhất.
Vẫn là Trình Lỗi.
“Nhớ kỹ lời anh.”
“Hôm nay…”
“Chính em đã dồn anh đến bước đường này.”
“Sau này…”
“Đừng hối hận.”
“Tôi chưa bao giờ hối hận.”
Tôi cất bản thỏa thuận.
Quay người rời đi.
Đến cửa.
Tôi khựng lại.
Ngoái đầu nhìn mẹ chồng lần cuối.
Bà nằm trên giường.
Nhắm mắt.
Khóe mắt vẫn còn vương nước mắt.
Không biết…
Là đau vì cái chân.
Hay đau vì lòng.
Có lẽ…
Là cả hai.
Tôi không nói gì.
Mở cửa.
Lặng lẽ bước ra.
Cầu thang tối om.
Đèn cảm ứng đã hỏng từ lâu.
Vẫn chưa ai sửa.
Tôi chậm rãi đi xuống.
Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang trống trải.
Đến tầng ba.
Tôi dừng lại.
Dựa lưng vào tường.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì…
Được giải thoát.