Tôi lái xe đến nhà bố mẹ chồng.
Khu tập thể cũ.
Không có thang máy.
Tôi leo một mạch lên tầng sáu.
Vừa thở dốc vừa gõ cửa.
Người mở cửa là bố chồng.
Ông nhìn thấy tôi thì khựng lại.
“Tiểu Vy?”
“Sao con lại đến đây?”
“Con đến thăm mẹ.”
Tôi bước vào.
Ông định ngăn.
Nhưng không ngăn nổi.
Trong phòng khách.
Mẹ chồng nằm trên chiếc giường gấp.
Chân vẫn bó bột.
Trình Lỗi ngồi bên cạnh.
Đang gọt táo cho bà.
Thấy tôi.
Cả hai đều cứng người.
“Cô đến đây làm gì?”
Trình Lỗi đứng bật dậy.
Sắc mặt u ám.
“Nhà này không hoan nghênh cô.”
“Tôi đến thăm mẹ.”
Tôi bước đến cạnh giường.
Nhìn mẹ chồng.
“Mẹ.”
“Sao mẹ xuất viện rồi?”
“Bác sĩ chẳng phải đã nói không được di chuyển sao?”
Ánh mắt bà lảng tránh.
Không dám nhìn tôi.
“Là… là mẹ tự muốn về.”
“Ở bệnh viện không quen.”
“Ở nhà vẫn thoải mái hơn.”
“Thằng Lỗi hiếu thảo.”
“Nó đón mẹ về chăm.”
“Thật vậy sao?”
Tôi quay sang nhìn Trình Lỗi.
“Anh đưa mẹ về.”
“Là để chăm sóc bà?”
“Không thì sao?”
Trình Lỗi đưa quả táo đã gọt xong cho mẹ.
Giọng đầy khó chịu.
“Hứa Vy.”
“Chúng ta sắp ly hôn rồi.”
“Chuyện nhà tôi.”
“Không cần cô xen vào.”
“Tôi đã nhận được thỏa thuận ly hôn.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Căn nhà thuộc về anh.”
“Tiền tiết kiệm chia đôi.”
“Xe cũng thuộc về anh.”
“Các khoản đầu tư thuộc về tôi.”
“Ngoài ra.”
“Anh phải ký thêm một bản cam kết.”
“Từ bỏ mọi quyền yêu cầu đối với thu nhập của tôi trong tương lai.”
“Nếu đồng ý.”
“Chúng ta ký luôn.”
“Nếu không.”
“Ra tòa.”
Trình Lỗi sững sờ.
Rõ ràng anh ta không ngờ tôi lại đồng ý dễ dàng như vậy.
Thậm chí còn nhường luôn căn nhà.
“Em…”
“Em nói thật sao?”
“Thật.”
Tôi lấy bản thỏa thuận mới do anh Triệu soạn.
Đặt lên bàn.
“Đọc đi.”
“Nếu không có vấn đề thì ký.”
Trình Lỗi cầm bản thỏa thuận.
Lật xem rất nhanh.
Khi nhìn thấy điều khoản căn nhà thuộc về mình.
Bàn tay anh ta khẽ run.
“Em…”
“Em thật sự cho anh căn nhà?”
“Không muốn?”
“Vậy tôi lấy lại.”
“Muốn!”
Anh ta buột miệng.
Ngay sau đó mới nhận ra mình quá nóng vội.
Vội ho khan một tiếng.
“Ý anh là…”
“Nếu em đã tự nguyện.”
“Thì anh cũng không khách sáo.”
“Dù sao căn nhà đó vốn cũng có phần của anh.”
“Đúng.”
Tôi gật đầu.
“Có phần của anh.”
“Vậy nên.”
“Cho anh.”
“Từ nay…”
“Không ai nợ ai.”
Trình Lỗi chăm chú nhìn bản thỏa thuận.
Đôi mắt càng lúc càng sáng.
Đó là thứ ánh mắt tham lam.
Tôi quá quen thuộc.
Mỗi lần nhìn thấy món đồ mình thích nhưng không đủ tiền mua.
Anh ta đều lộ ra ánh mắt ấy.
Chỉ là trước đây.
Anh ta che giấu rất giỏi.
Còn bây giờ.
Anh ta chẳng cần che giấu nữa.
“Được.”
“Anh ký.”
Anh ta cầm bút.
Dừng lại ở dòng ký tên.
“Nhưng anh có một điều kiện.”
“Nói.”
“Em phải bồi thường thêm cho anh một triệu tệ.”
“Coi như…”
“Tiền tổn thất tinh thần.”
Tôi bật cười.
“Tiền tổn thất tinh thần?”
“Đúng!”
Trình Lỗi thẳng lưng.
Như thể cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa.
“Mấy năm nay.”
“Ngày nào em cũng tăng ca.”
“Không chăm lo gia đình.”
“Lạnh nhạt với anh.”
“Bây giờ còn đòi ly hôn.”
“Gây tổn thương tinh thần rất lớn cho anh.”
“Anh đòi một triệu tệ.”
“Không quá đáng chứ?”
Tôi nhìn anh ta.
Rất lâu.
Rồi nhẹ nhàng lắc đầu.
“Trình Lỗi.”
“Anh biết không?”
“Bộ dạng bây giờ của anh…”
“Thật sự khiến tôi buồn nôn.”
Mặt Trình Lỗi lập tức đỏ bừng.
“Em…”
“Tôi cho anh căn nhà.”
“Là vì tôi thấy nó bẩn.”
“Không muốn giữ nữa.”
“Không phải vì tôi nợ anh.”
“Lại càng không phải vì tôi sợ anh.”
“Anh muốn một triệu tệ?”
Tôi lấy điện thoại.
Mở một đoạn ghi âm.
Lần này.
Là cuộc đối thoại giữa tôi và mẹ chồng sáng nay trước cổng công ty.
“Phụ nữ kiếm nhiều tiền như vậy để làm gì?”
“Lấy chồng sinh con mới là bổn phận!”
“Cô nhìn lại mình đi.”
“Ngày nào cũng tăng ca.”
“Suốt ngày không về nhà.”
“Có ra dáng vợ không?”
Giọng mẹ chồng chói tai vang lên.
Sắc mặt Trình Lỗi dần tái mét.
“Anh muốn tiền tổn thất tinh thần?”
“Được thôi.”
“Vậy chúng ta mang toàn bộ những đoạn ghi âm này…”
“Cùng cả bằng chứng anh ép tôi nghỉ việc…”
“Ra tòa.”
“Để thẩm phán phân xử.”
“Xem rốt cuộc…”
“Ai mới là người phải bồi thường tổn thất tinh thần cho ai.”
Tôi cất điện thoại.
“Trình Lỗi.”
“Những gì tôi nhường cho anh…”
“Là chút thể diện cuối cùng tôi để lại.”
“Nếu anh không cần…”
Tôi dừng lại.
“Tôi cũng có thể lấy lại toàn bộ.”
Môi Trình Lỗi run lên.
Hai tay siết chặt bản thỏa thuận.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
Rất lâu sau.
Anh ta mới nghiến răng nói từng chữ.
“Tôi… ký.”
Đầu bút sột soạt lướt trên mặt giấy.
Anh ta ký rất mạnh.
Mạnh đến mức gần như làm rách cả tờ giấy.
Ký xong.
Anh ta ném mạnh cây bút xuống bàn.
Ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đỏ ngầu.
“Hứa Vy.”
“Em nhớ cho kỹ.”
“Hôm nay…”
“Chính em đã ép anh đến bước đường này.”
“Sau này…”
“Đừng hối hận.”
“Tôi chưa bao giờ biết hối hận.”
Tôi cất bản thỏa thuận.
Quay người bước đi.
Đến cửa.
Tôi chợt dừng lại.
Ngoảnh đầu nhìn mẹ chồng lần cuối.
Bà nằm trên giường.
Nhắm mắt.
Khóe mắt còn vương nước mắt.
Không biết…
Là đau vì chân.
Hay đau vì lòng.
Có lẽ…
Là cả hai.
Tôi không nói gì.
Mở cửa.
Lặng lẽ rời đi.
Cầu thang tối om.
Đèn cảm ứng đã hỏng từ lâu.
Vẫn chưa có ai sửa.
Tôi từng bước đi xuống.
Tiếng bước chân vang vọng giữa hành lang trống vắng.
Đến tầng ba.
Tôi dừng lại.
Tựa lưng vào tường.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì…
Được giải thoát.