Ba ngày trước khi lên đường.
Tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Vừa bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng của một cô gái.
Rụt rè.
“Xin hỏi…”
“Có phải chị Hứa Vy không?”
“Đúng là tôi.”
“Xin hỏi cô là ai?”
“Em…”
“Em là… bạn của Trình Lỗi.”
Giọng cô ấy rất trẻ.
Ngập ngừng.
“Em có chuyện muốn nói với chị.”
“Liên quan đến Trình Lỗi.”
“Cô nói đi.”
“Chúng ta có thể gặp trực tiếp được không?”
“Qua điện thoại khó nói rõ.”
Tôi suy nghĩ một lúc.
Rồi gửi cho cô ấy địa chỉ một quán cà phê.
“Ba giờ chiều mai.”
“Tôi sẽ đợi ở đó.”
“Vâng.”
“Cảm ơn chị.”
Ngày hôm sau.
Tôi đến sớm mười phút.
Quán cà phê khá vắng.
Tôi chọn một góc yên tĩnh.
Đúng ba giờ.
Một cô gái đẩy cửa bước vào.
Khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Mặc váy liền thân.
Gương mặt thanh tú.
Cô ấy nhìn quanh.
Thấy tôi thì hơi do dự.
Rồi bước tới.
“Chị là…”
“Chị Hứa Vy phải không?”
“Đúng.”
“Mời ngồi.”
Cô gái ngồi xuống.
Hai bàn tay siết chặt lấy nhau.
Rõ ràng rất căng thẳng.
“Muốn uống gì không?”
“Không cần đâu.”
“Cảm ơn chị.”
Cô ấy hít sâu một hơi.
Ngẩng đầu lên.
“Em tên là Lâm Duyệt.”
“Là…”
“Bạn gái của Trình Lỗi.”
Bàn tay cầm ly cà phê của tôi khựng lại.
Nhưng chỉ trong thoáng chốc.
Tôi khẽ gật đầu.
“Ừ.”
“Rồi sao?”
Có lẽ không ngờ tôi bình tĩnh đến vậy.
Lâm Duyệt sững người mấy giây.
“Chị Hứa Vy…”
“Chị không giận sao?”
“Tại sao tôi phải giận?”
Tôi mỉm cười.
“Tôi và Trình Lỗi đã ly hôn.”
“Anh ta có bạn gái.”
“Là chuyện bình thường.”
“Không phải…”
Lâm Duyệt lắc đầu.
Giọng nghẹn lại.
“Bọn em…”
“Ở bên nhau hơn một năm rồi.”
Lần này.
Tôi thật sự bất ngờ.
“Hơn một năm?”
“Vâng.”
Cô ấy cúi đầu.
“Bắt đầu từ tháng Ba năm ngoái.”
“Hôm công ty tổ chức team building.”
“Bọn em… uống hơi nhiều.”
“Sau đó…”
“Không dứt ra được nữa.”
“Anh ấy nói sẽ ly hôn.”
“Sẽ cưới em.”
“Bảo em chờ.”
“Vậy nên em đã chờ?”
Lâm Duyệt gật đầu.
Nước mắt lăn dài.
“Em từng mang thai con của anh ấy.”
“Được hai tháng.”
“Anh ấy nói bây giờ chưa thể giữ.”
“Bắt em bỏ đứa bé.”
“Nói đợi ly hôn xong.”
“Bọn em sẽ kết hôn.”
“Rồi sinh lại.”
“Nhưng…”
Cô ấy nghẹn đến không nói nổi.
Tôi đưa cho cô ấy một tờ khăn giấy.
“Bình tĩnh.”
“Nói tiếp đi.”
Lâm Duyệt lau nước mắt.
Hít sâu vài hơi.
“Nhưng mấy hôm trước.”
“Anh ấy đột nhiên đòi chia tay.”
“Nói không còn nhà.”
“Không còn tiền.”
“Không thể cho em tương lai.”
“Bảo em quên anh ấy.”
“Tìm người tốt mà lấy.”
“Em không hiểu.”
“Trước đó mọi chuyện vẫn ổn.”
“Em đi tìm.”
“Anh ấy không gặp.”
“Điện thoại cũng chặn em.”
“Sau này em mới biết.”
“Anh ấy ly hôn rồi.”
“Nhà thuộc về anh ấy.”
“Nhưng anh ấy đem căn nhà đi thế chấp.”
“Vay rất nhiều tiền.”
“Rồi…”
“Biến mất.”
Lâm Duyệt nắm lấy tay tôi.
Bàn tay lạnh buốt.
“Chị Hứa Vy.”
“Em không tìm thấy anh ấy.”
“Thật sự không tìm thấy.”
“Anh ấy còn nợ em năm vạn tệ.”
“Nói là mượn để làm ăn.”
“Bây giờ người cũng mất tăm.”
“Em vẫn giữ giấy vay tiền.”
“Nhưng…”
Cô ấy bật khóc.
“Em không có tiền thuê luật sư.”
“Bố mẹ em cũng không biết chuyện này.”
“Chị Hứa Vy.”
“Em phải làm sao đây?”
Tôi nhìn cô gái trước mặt.
Trong lòng ngổn ngang đủ thứ cảm xúc.
Đáng thương sao?
Có.
Đáng trách sao?
Cũng có.
Biết rõ người ta đã có gia đình.
Vẫn chen chân vào.
Vẫn tin những lời hứa hẹn.
Nhưng…
Đáng trách nhất.
Vẫn là Trình Lỗi.
Gia đình vẫn giữ.
Bên ngoài vẫn nuôi nhân tình.
Dùng dối trá và lừa gạt.
Hủy hoại thanh xuân của hai người phụ nữ.
Tôi nhẹ nhàng rút tay về.
Nhấp một ngụm cà phê.
“Lâm Duyệt.”
“Em tìm tôi.”
“Là muốn tôi giúp em tìm Trình Lỗi?”
“Hay muốn tôi giúp em đòi lại năm vạn tệ?”
Lâm Duyệt sững người.
Rõ ràng cô ấy chưa từng nghĩ đến điều đó.
“Em…”
“Em không biết…”
“Em chỉ là…”
“Thật sự không biết còn có thể tìm ai nữa.”
“Bạn bè của Trình Lỗi em không quen.”
“Bố mẹ anh ấy em cũng chưa từng gặp.”
“Em chỉ có thể tìm chị.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
“Vậy tôi nói với em.”
“Thứ nhất.”
“Tôi sẽ không giúp em tìm Trình Lỗi.”
“Tôi và anh ta đã ly hôn.”
“Không còn bất kỳ quan hệ gì.”
“Thứ hai.”
“Tôi cũng sẽ không giúp em đòi tiền.”
“Đó là chuyện giữa hai người.”
“Thứ ba.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
“Tôi cho em một lời khuyên.”
“Báo công an.”
Lâm Duyệt mở to mắt.
“Báo công an?”
“Đúng.”
“Báo công an.”
“Trình Lỗi nợ em tiền.”
“Có giấy vay.”
“Đó là tranh chấp dân sự.”
“Cơ quan chức năng có thể tiếp nhận.”
“Nếu có dấu hiệu lừa đảo.”
“Họ sẽ khởi tố.”
“Đó là con đường duy nhất.”
“Cũng là lựa chọn đúng đắn nhất của em lúc này.”
Lâm Duyệt cắn chặt môi.
Không nói gì.
“Em không dám.”
“Đúng không?”
“Bởi vì em biết.”
“Mối quan hệ giữa em và anh ta…”
“Không thể đưa ra ánh sáng.”
“Em sợ chuyện vỡ lở.”
“Bố mẹ biết.”
“Bạn bè biết.”
“Công ty biết.”
“Rồi em không còn chỗ đứng.”
Nước mắt Lâm Duyệt lại rơi.
“Vâng…”
“Em không dám…”
“Vậy thì chịu đựng.”
Giọng tôi lạnh đi.
“Con đường do chính em chọn.”
“Dù phải quỳ…”
“Cũng phải tự mình đi hết.”
Lâm Duyệt chết lặng.
Ánh mắt cô ấy.
Từ hy vọng.
Chuyển thành thất vọng.
Cuối cùng.
Chỉ còn tuyệt vọng.
“Chị Hứa Vy…”
“Chị thật sự nhẫn tâm như vậy sao?”
“Không phải tôi nhẫn tâm.”
Tôi đứng dậy.
Cầm lấy túi xách.
“Mà là chính em.”
“Đã giao cuộc đời mình cho một người không xứng đáng.”
“Bây giờ.”
“Em phải tự mình nhặt nó lên.”
“Không ai giúp em được.”
Nói xong.
Tôi quay người rời đi.
Bước ra khỏi quán cà phê.
Ánh nắng chói chang.
Tôi đeo kính râm.
Đi ra ven đường bắt taxi.
Qua gương chiếu hậu.
Lâm Duyệt vẫn ngồi đó.
Ôm mặt.
Hai vai run lên từng đợt.
Đáng thương không?
Có.
Nhưng…
Tôi không phải thánh mẫu.
Mỗi người.
Đều phải chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.
Trình Lỗi vậy.
Lâm Duyệt vậy.
Tôi…
Cũng vậy.