Một ngày trước khi lên đường.
Tôi về nhà bố mẹ.
Mẹ nấu đầy một bàn thức ăn.
Toàn là món tôi thích.
Bố mở một chai rượu vang.
Rót cho tôi nửa ly.
“Sang bên đó.”
“Nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Vâng.”
“Đừng làm việc quá sức.”
“Sức khỏe mới là quan trọng.”
“Con biết rồi.”
“Nếu gặp người phù hợp…”
“Cũng đừng vội từ chối.”
Bố ngập ngừng một chút.
“Con còn trẻ.”
“Đường còn dài.”
Tôi bật cười.
“Bố.”
“Giờ con chưa nghĩ đến chuyện đó.”
“Con chỉ muốn làm việc thật tốt.”
“Sống thật tốt.”
“Đúng!”
Mẹ gắp cho tôi một miếng sườn.
“Con gái mẹ giỏi thế này.”
“Vội gì chứ?”
“Cứ từ từ chọn.”
“Phải chọn người tốt nhất!”
Ăn xong.
Mẹ giúp tôi kiểm tra hành lý.
Vừa làm vừa dặn dò.
“Áo lông mang chưa?”
“Bên đó lạnh lắm.”
“Mang rồi.”
“Thuốc cảm.”
“Thuốc đau bụng.”
“Đều phải có.”
“Con chuẩn bị hết rồi.”
“Còn cái này.”
Mẹ lấy trong tủ ra một chiếc hộp nhỏ.
Lén nhét vào ngăn bí mật trong vali.
“Bùa bình an.”
“Mẹ đi cầu cho con.”
“Cứ mang theo.”
“Để bình an.”
“Cảm ơn mẹ.”
Tôi ôm lấy bà.
“Con sẽ sống thật tốt.”
“Mẹ đừng lo.”
“Mẹ không lo.”
Mẹ vỗ nhẹ lưng tôi.
Giọng hơi nghẹn.
“Con gái mẹ.”
“Đi đến đâu.”
“Cũng sẽ sống tốt.”
Tối đó.
Tôi ngủ trong căn phòng cũ.
Những tấm giấy khen vẫn còn trên tường.
Kệ sách vẫn nguyên như ngày tôi rời nhà.
Mọi thứ…
Vẫn như xưa.
Mà cũng…
Không còn như xưa nữa.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn WeChat của mẹ Trình Lỗi.
Rất dài.
“Tiểu Vy.”
“Mẹ biết ngày mai con sẽ đi rồi.”
“Có vài lời.”
“Mẹ giữ trong lòng rất lâu.”
“Hôm nay nhất định phải nói.”
“Mẹ sai rồi.”
“Thật sự sai rồi.”
“Mẹ không nên ép con nghỉ việc.”
“Không nên đến công ty làm ầm lên.”
“Lại càng không nên nói những lời khó nghe như thế.”
“Mẹ quá cổ hủ.”
“Lúc nào cũng nghĩ phụ nữ phải ở nhà chăm chồng nuôi con.”
“Mẹ mù quáng.”
“Không nhìn thấy sự cố gắng.”
“Cũng không nhìn thấy những vất vả của con.”
“Thằng Lỗi đã nói hết với mẹ rồi.”
“Nó nợ tiền.”
“Có người phụ nữ bên ngoài.”
“Còn bắt cô gái đó bỏ đứa bé.”
“Nghe xong.”
“Mẹ suýt ngất.”
“Mẹ dạy con không tốt.”
“Nuôi ra một thằng khốn như vậy.”
“Mẹ có lỗi với con.”
“Nó đã mang căn nhà đi thế chấp.”
“Vay hơn ba triệu tệ.”
“Nói là để trả nợ.”
“Và góp vốn làm ăn.”
“Mẹ khuyên không được.”
“Bố nó cũng khuyên không nổi.”
“Bây giờ.”
“Nó không nghe lời ai cả.”
“Như phát điên rồi.”
“Tiểu Vy.”
“Mẹ biết con hận nó.”
“Cũng hận cả chúng ta.”
“Mẹ không trách con.”
“Thật đấy.”
“Là mẹ đáng đời.”
“Mẹ chỉ muốn nói với con một câu.”
“Xin lỗi.”
“Bảy năm qua.”
“Con đã chịu quá nhiều tủi thân.”
“Con đường sau này.”
“Con hãy tự mình bước tiếp.”
“Mẹ chúc con…”
“Thuận buồm xuôi gió.”
Đọc xong.
Tôi xóa đi.
Không trả lời.
Có những lời xin lỗi.
Đến quá muộn.
Có những tổn thương.
Không thể bù đắp.
Giữa tôi.
Trình Lỗi.
Và gia đình ấy.
Mọi chuyện…
Đến đây là kết thúc.