Cuộc sống ở châu Âu.
Bận rộn hơn tôi tưởng.
Nhưng cũng rực rỡ hơn tôi nghĩ.
Chi nhánh mới thành lập.
Mọi thứ đều phải bắt đầu từ con số không.
Tôi dẫn dắt cả nhóm.
Từ việc tìm văn phòng.
Đến xây dựng từng bộ phận.
Trần Khải.
Đàn anh của tôi.
Là một cộng sự tuyệt vời.
Anh phụ trách đối ngoại.
Tôi phụ trách đối nội.
Hai người phối hợp vô cùng ăn ý.
Nửa năm sau.
Chi nhánh chính thức đi vào ổn định.
Khối lượng kinh doanh tăng gấp ba.
Trụ sở chính gửi thư chúc mừng.
Đích thân sếp Lý gọi điện.
Nói hội đồng quản trị rất hài lòng.
“Tiểu Hứa.”
“Làm tốt lắm.”
“Cảm ơn sếp Lý.”
“Khi nào định về nước?”
“Để xem đã.”
“Bên này vẫn còn rất nhiều việc.”
“Được.”
“Em quyết định là được.”
“Tôi luôn ủng hộ.”
Cúp máy.
Trần Khải gõ cửa bước vào.
“Tối nay có tiệc rượu.”
“Do Hiệp hội Doanh nghiệp địa phương tổ chức.”
“Đi chứ?”
“Đi.”
Tôi gập máy tính lại.
“À.”
“Có chuyện này muốn nói.”
“Chuyện gì?”
“Tháng sau anh sẽ được điều về trụ sở.”
“Chi nhánh này.”
“Sau này giao lại cho em.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Nhanh vậy sao?”
“Không nhanh đâu.”
“Ban đầu anh chỉ ở ba tháng.”
“Ai ngờ kéo thành nửa năm.”
Trần Khải mỉm cười.
“Em tiến bộ rất nhanh.”
“Anh chẳng còn gì để dạy nữa.”
“Từ nay.”
“Nơi này sẽ là sân khấu của em.”
Trong lòng tôi bỗng thấy ấm áp.
“Cảm ơn anh.”
“Anh Khải.”
“Khách sáo gì.”
Anh cười.
“Gặp em tối nay.”
Buổi tiệc được tổ chức trong một khách sạn lâu đài cổ.
Rất trang trọng.
Tôi mặc chiếc váy dài màu đen.
Trang điểm nhẹ.
Tinh thần rất tốt.
Sau khi trò chuyện với vài khách hàng địa phương.
Tôi ra ban công hít thở.
Đêm nay rất đẹp.
Bầu trời đầy sao.
“Hứa Vy?”
Sau lưng bỗng vang lên một giọng nói.
Quen thuộc.
Tôi quay đầu.
Khựng lại.
Là…
Trình Lỗi.
Anh ta gầy đi rất nhiều.
Bộ vest mặc trên người cũng rộng thùng thình.
Tóc hơi rối.
Trên tay cầm một ly rượu.
Ánh mắt né tránh.
“Đúng là em.”
“Anh còn tưởng mình nhìn nhầm.”
Anh ta bước tới.
Nụ cười đầy gượng gạo.
“Lâu rồi không gặp.”
“Lâu rồi không gặp.”
Tôi khẽ gật đầu.
Giọng bình thản.
“Anh…”
“Đang làm việc ở đây?”
“Ừ.”
“Cũng ổn.”
Anh ta nhấp một ngụm rượu.
Ngón tay khẽ run.
“Anh…”
“Anh cũng sang đây rồi.”
“Đang làm chút việc kinh doanh.”
“Làm ăn gì?”
“Kinh doanh thương mại.”
“Quy mô nhỏ thôi.”
Anh ta ngập ngừng.
Rồi nhìn tôi.
“Em…”
“Dạo này sống thế nào?”
“Rất tốt.”
“Vậy thì tốt.”
Giữa hai chúng tôi.
Chỉ còn sự im lặng.
Một sự im lặng đầy gượng gạo.
“À…”
Trình Lỗi khẽ liếm môi.
“Anh nghe nói…”
“Bây giờ em là người phụ trách chi nhánh ở đây rồi?”
“Ừ.”
“Giỏi thật.”
Anh ta cúi đầu.
Nhìn ly rượu trong tay.
“Ngày trước…”
“Là anh mù quáng.”
“Không nhìn ra em giỏi đến vậy.”
“Nghĩ lại mới thấy.”
“Anh đúng là… ngu hết thuốc chữa.”
Tôi không đáp.
Gió trên ban công hơi lạnh.
Tôi khẽ ôm lấy hai cánh tay.
“Em lạnh à?”
“Để anh cởi áo khoác…”
“Không cần.”
Tôi ngắt lời.
“Trình Lỗi.”
“Nếu không còn chuyện gì nữa.”
“Tôi xin phép.”
“Có!”
Anh ta vội vàng gọi lại.
“Anh…”
“Anh muốn xin lỗi em.”
“Vì tất cả những chuyện mình từng làm.”
“Và tất cả những lời mình từng nói.”
“Xin lỗi em.”
“Hứa Vy.”
“Anh thật sự biết mình sai rồi.”
Tôi nhìn vào mắt anh ta.
Trong đó có hối hận.
Có day dứt.
Có đau khổ.
Đều là thật.
Nhưng…
Quá muộn.
“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của anh.”
Tôi bình thản nói.
“Rồi sao nữa?”
Trình Lỗi khựng lại.
“Rồi…”
“Rồi chúng ta… có thể bắt đầu lại không?”
Anh ta bước lên một bước.
Ánh mắt đầy mong chờ.
“Anh biết mình không xứng với em.”
“Nhưng anh thay đổi rồi.”
“Thật sự thay đổi rồi.”
“Anh bỏ cờ bạc.”
“Trả hết nợ.”
“Bây giờ chăm chỉ làm ăn.”
“Tuy chưa lớn.”
“Nhưng đủ nuôi sống bản thân.”
“Hứa Vy.”
“Cho anh thêm một cơ hội.”
“Được không?”
“Anh hứa.”
“Lần này nhất định sẽ đối xử tốt với em.”
“Nhất định sẽ…”
“Trình Lỗi.”
Tôi cắt ngang.
“Chúng ta đã ly hôn.”
“Ly hôn thì vẫn có thể tái hôn mà!”
Anh ta cuống quýt nói.
“Chỉ cần em đồng ý.”
“Ngày mai chúng ta có thể đi…”
“Tôi không đồng ý.”
Tôi nhìn anh ta.
Nói rõ từng chữ.
“Trình Lỗi.”
“Giữa chúng ta.”
“Kết thúc từ lâu rồi.”
“Kể từ ngày tôi bước ra khỏi Cục Dân chính.”
“Mọi chuyện đã chấm dứt.”
“Không còn khả năng.”
“Không còn tương lai.”
“Lại càng không có chuyện bắt đầu lại.”
“Cuộc đời anh là của anh.”
“Cuộc đời tôi là của tôi.”
“Chúng ta…”
“Đã không còn nợ nhau.”
Sắc mặt Trình Lỗi.
Từng chút.
Từng chút.
Trở nên xám xịt.
Anh ta hé môi.
Muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng.
Vẫn nuốt trở vào.
Chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Đôi vai rũ xuống.
Giống như một cái cây.
Đã bị rút cạn nhựa sống.
“Anh hiểu rồi.”
Giọng anh ta khàn đặc.
“Vậy…”
“Chúc em hạnh phúc.”
“Cảm ơn.”
Tôi xoay người bước đi.
Đi được vài bước.
Tôi chợt dừng lại.
Quay đầu nhìn anh ta.
“Trình Lỗi.”
“Hửm?”
“Tôi cũng chúc anh hạnh phúc.”
“Thật lòng.”
Anh ta ngẩng đầu.
Hai mắt đỏ hoe.
Tôi mỉm cười.
Rồi xoay người.
Bước vào đại sảnh tiệc.
Âm nhạc.
Ánh đèn.
Tiếng cười nói.
Mọi thứ đều náo nhiệt.
Đều chân thật.
Tôi cầm một ly champagne.
Bước về phía Trần Khải.
“Nói chuyện xong rồi?”
“Ừ.”
“Trông cậu ta không ổn lắm.”
“Đường do chính anh ta chọn.”
Tôi nhấp một ngụm rượu.
“À đúng rồi.”
“Trước khi anh về nước.”
“Giúp em một việc.”
“Việc gì?”
“Giúp em tìm một căn nhà.”
“Rộng hơn.”
“Có sân vườn.”
“Định chuyển nhà?”
“Ừ.”
“Em định sống lâu dài ở đây.”
Trần Khải nhướng mày.
“Không định về nước nữa?”
“Vẫn về.”
“Nhưng sẽ không định cư ở đó.”
Tôi nhìn ra màn đêm ngoài cửa kính.
“Nơi này rất tốt.”
“Rất thích hợp để bắt đầu lại.”
Trần Khải bật cười.
Nâng ly.
“Vậy…”
“Chúc mừng cuộc đời mới.”
“Chúc mừng cuộc đời mới.”
Hai chiếc ly khẽ chạm vào nhau.
Âm thanh trong trẻo vang lên.
Như một lời tạm biệt.
Cũng như một khởi đầu.