Ba năm sau.
Tôi về nước báo cáo công tác.
Tiện thể tham dự tiệc thường niên của tập đoàn.
Sếp Lý đã được thăng chức lên Phó Tổng giám đốc.
Vừa gặp tôi.
Ông đã cười rất vui.
“Tiểu Hứa.”
“Em đúng là công thần của công ty.”
“Chi nhánh châu Âu bây giờ đóng góp hai mươi phần trăm lợi nhuận của cả tập đoàn.”
“Hội đồng quản trị ngày nào cũng khen em.”
“Là nhờ sếp dìu dắt.”
“Thôi đi.”
Sếp Lý cười.
Vỗ vai tôi.
“Tối nay ngồi cạnh tôi.”
“Tôi giới thiệu cho em vài người.”
“Vâng.”
Buổi tiệc được tổ chức tại khách sạn năm sao.
Tôi mặc chiếc váy dạ hội màu bạc.
Trang điểm nhẹ.
Trông vừa thanh lịch vừa sắc sảo.
Sau phần phát biểu.
Trao giải.
Biểu diễn.
Đến lượt trao giải Nhân viên xuất sắc.
Tôi lên sân khấu.
Trao phần thưởng cho các nhân viên mới.
Khi bước xuống.
Tôi gặp một người ngoài hành lang.
Là Trình Lỗi.
Anh ta mặc đồng phục phục vụ.
Trên tay bưng khay.
Đang thu dọn ly rượu.
Vừa nhìn thấy tôi.
Anh ta lập tức khựng lại.
Chiếc khay trong tay rung lên.
Suýt nữa làm rơi mấy chiếc ly.
Tôi khẽ gật đầu.
Xem như chào hỏi.
Rồi chuẩn bị rời đi.
“Hứa Vy.”
Anh ta gọi.
Tôi dừng bước.
Quay đầu.
“Hôm nay…”
“Em rất đẹp.”
“Cảm ơn.”
“Anh làm ở khách sạn này.”
“Bộ phận tiệc.”
“Được hai năm rồi.”
“Cũng khá ổn định.”
“Vậy là tốt.”
“Ừ.”
Lại là một khoảng lặng.
“À…”
Anh ta xoa xoa hai bàn tay.
“Anh kết hôn rồi.”
“Chúc mừng.”
“Vợ anh cũng là nhân viên phục vụ.”
“Cô ấy rất tốt.”
“Không chê anh nghèo.”
“Bọn anh có một bé gái.”
“Một tuổi rồi.”
“Đáng yêu lắm.”
Anh ta lấy điện thoại.
Mở album ảnh.
Đưa cho tôi xem.
Trong ảnh.
Một bé gái bụ bẫm.
Đang cười rất tươi.
“Giống mẹ nó.”
“Đôi mắt rất to.”
“Đáng yêu lắm.”
Tôi trả điện thoại lại.
“Chúc gia đình anh hạnh phúc.”
“Cảm ơn.”
Trình Lỗi cất điện thoại.
Do dự vài giây.
“Hứa Vy.”
“Anh hỏi em một chuyện được không?”
“Anh cứ hỏi.”
“Nếu…”
“Nếu năm đó anh không ép em nghỉ việc.”
“Không làm những chuyện khốn nạn ấy.”
“Liệu chúng ta…”
“Có một kết cục khác không?”
Tôi nhìn vào mắt anh ta.
Ba năm không gặp.
Anh ta già đi nhiều.
Khóe mắt đã có nếp nhăn.
Hai bên tóc mai cũng lấm tấm bạc.
Nhưng ánh mắt…
Lại trong hơn trước.
Là kiểu trong trẻo sau khi đã đi qua quá nhiều sóng gió.
“Không.”
Tôi đáp.
“Tại sao?”
“Bởi vì…”
“Vấn đề chưa bao giờ nằm ở chuyện anh ép tôi nghỉ việc.”
“Vậy nằm ở đâu?”
“Ở chỗ…”
“Anh xem thường tôi.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Anh xem thường công việc của tôi.”
“Xem thường thu nhập của tôi.”
“Xem thường lý tưởng của tôi.”
“Anh luôn nghĩ phụ nữ không nên giỏi hơn đàn ông.”
“Luôn cho rằng tôi kiếm nhiều tiền là không đúng bổn phận.”
“Anh coi mọi thành tựu của tôi.”
“Chỉ là may mắn.”
“Là ngẫu nhiên.”
“Là thứ chẳng đáng để anh coi trọng.”
“Trình Lỗi.”
“Trong hôn nhân.”
“Nghèo không đáng sợ.”
“Bất tài cũng không đáng sợ.”
“Đáng sợ nhất…”
“Là khi một người.”
“Từ tận đáy lòng.”
“Xem thường người còn lại.”
“Sự xem thường ấy.”
“Sẽ len lỏi vào từng chi tiết của cuộc sống.”
“Biến thành những đòi hỏi vô lý.”
“Biến thành những tổn thương được cho là hiển nhiên.”
“Rồi từng chút một.”
“Bào mòn hết mọi yêu thương.”
Trình Lỗi đứng lặng.
Như bị đóng đinh tại chỗ.
Rất lâu sau.
Anh ta mới cúi đầu.
Giọng nghẹn lại.
“Anh hiểu rồi.”
“Xin lỗi em.”
“Hứa Vy.”
“Thật lòng…”
“Xin lỗi.”
“Tôi chấp nhận.”
Tôi mỉm cười.
“Và cũng thật lòng.”
“Chúc anh hạnh phúc.”
Nói xong.
Tôi quay người rời đi.
Lần này.
Tôi không hề ngoảnh đầu lại.
Kết thúc tiệc.
Tôi đứng trước cửa khách sạn đợi xe.
Gió đầu đông mang theo chút lạnh.
Điện thoại reo.
Là Trần Khải.
“Báo cáo xong chưa?”
“Xong rồi.”
“Khi nào quay lại?”
“Tuần sau.”
“Được.”
“Đợi em về rồi uống một bữa.”
“Nhất trí.”
Tôi cúp máy.
Xe cũng vừa tới.
Tôi mở cửa.
Ngồi vào trong.
Ngoài cửa kính.
Thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn.
Tôi chợt nhớ.
Năm xưa.
Khi mới cưới.
Tôi và Trình Lỗi cũng từng ngồi trên xe như thế.
Nhìn thành phố ngoài cửa sổ.
Anh từng nắm tay tôi.
Mỉm cười nói:
“Vợ à.”
“Sau này chúng ta nhất định sẽ có một mái nhà trong thành phố này.”
Giờ đây.
Tôi đã có một mái nhà.
Không ở thành phố ấy.
Mà ở một nơi rất xa.
Nhưng…
Ấm áp.
Bình yên.
Như thế…
Là đủ rồi.
Chiếc xe hòa vào dòng người trong màn đêm.
Như một giọt nước.
Tan vào biển lớn.
Lặng lẽ.
Không một tiếng động.
Nhưng…
Tự do.
Và rộng mở.