Trên chuyến bay trở lại châu Âu.
Tôi đã mơ một giấc mơ.
Mơ thấy những ngày đầu mới kết hôn với Trình Lỗi.
Khi ấy.
Chúng tôi thuê một căn nhà nhỏ.
Chỉ rộng ba mươi mét vuông.
Nhưng rất ấm cúng.
Tôi tan làm trở về.
Anh ta đang luống cuống nấu ăn trong bếp.
Món ăn bị cháy khét.
Anh ta gãi đầu.
Cười ngượng ngùng.
“Vợ à.”
“Hình như anh không có năng khiếu nấu ăn.”
“Không sao.”
“Để em làm.”
Tôi nhận lấy chiếc xẻng.
Bật bếp lại.
Anh ta đứng bên cạnh.
Giúp tôi đưa gia vị.
Trong mắt tràn ngập ánh sáng.
“Vợ anh giỏi thật.”
“Vợ à.”
“Anh yêu em lắm.”
“Chúng ta nhất định phải ở bên nhau cả đời.”
Trình Lỗi trong giấc mơ.
Vẫn là dáng vẻ của những năm còn trẻ.
Ánh mắt trong veo.
Nụ cười chân thành.
Sau đó.
Khung cảnh đột nhiên thay đổi.
Chuyển đến Cục Dân chính.
Anh ta ký tên xong.
Ngẩng đầu lên.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Hứa Vy.”
“Em sẽ hối hận.”
“Tôi sẽ không.”
“Nhất định em sẽ hối hận.”
“Tôi sẽ không.”
Tôi quay người rời đi.
Anh ta vẫn ngồi ở đó.
Bất động.
Giống như một pho tượng đã phai màu.
Tôi tỉnh giấc.
Tiếp viên hàng không bước tới.
Nhẹ giọng hỏi:
“Thưa cô.”
“Cô có cần chăn không?”
“Không cần.”
“Cảm ơn.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Biển mây cuồn cuộn.
Ánh mặt trời rực rỡ.
Máy bay đang xuyên qua ranh giới giữa ngày và đêm.
Từ bóng tối.
Bay về phía bình minh.
Giống hệt cuộc đời.
Luôn có một đoạn đường.
Tối đen như mực.
Không nhìn thấy phương hướng.
Nhưng chỉ cần tiếp tục tiến về phía trước.
Rồi trời sẽ sáng.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn WeChat của Trần Khải.
“Đến chưa?”
“Chưa.”
“Sắp rồi.”
“Anh đang đợi em ở sân bay.”
“Được.”
Tôi gửi lại một biểu tượng mỉm cười.
Rồi tắt điện thoại.
Khép mắt nghỉ ngơi.
Trong lòng rất bình yên.
Cũng rất vững vàng.
Tôi biết.
Phía trước có ánh sáng.
Có người đang đợi.
Và chính tôi.
Cuối cùng cũng đã trở thành ánh sáng của riêng mình.
Không quá rực rỡ.
Nhưng đủ ấm áp.
Đủ để soi sáng.
Con đường còn lại của cuộc đời.
Máy bay hạ cánh.
Chạy chậm trên đường băng.
Rồi dừng hẳn.
Tôi bật điện thoại.
Tin nhắn của Trần Khải lập tức hiện ra.
“Cửa C.”
“Người cầm hoa là anh.”
Tôi bật cười.
Kéo vali đi ra ngoài.
Băng qua dòng người.
Băng qua những âm thanh náo nhiệt.
Tại cửa C.
Anh đang đứng ở đó.
Trong tay ôm một bó hướng dương rất lớn.
Rực rỡ.
Tươi sáng.
Giống như đang ôm cả một khoảng nắng.
Nhìn thấy tôi.
Anh mỉm cười.
Bước tới.
“Chào mừng em trở về.”
“Em về rồi.”
Tôi nhận lấy bó hoa.
Hít một hơi thật sâu.
Hương hướng dương mang theo cảm giác ấm áp.
“Đi thôi.”
“Về nhà.”
“Được.”
“Về nhà.”
Chúng tôi sóng vai bước ra ngoài.
Ánh nắng xuyên qua mái kính.
Rơi xuống vai hai người.
Ấm áp.
Giống như một cuộc đời mới.
Cũng giống như…
Một tương lai rất đẹp.
Vừa mới bắt đầu.
—Hoàn.